19/03/2014

Hỏi ông Nguyên Ngọc: Ông có còn nghĩ đến danh dự của mình nữa không?

Written By Huyền Thanh on 19/03/2014 | 17:04

[Bùi Nam Bình]

       Tôi – một thanh niên thế hệ 8x, cùng nhiều bạn bè trang lứa của mình được biết đến ông NguyênNgọc khi còn ngồi trên ghế nhà trường, với tinh thần hừng hực của những anh hùng Núp, những người con Xô-man như Tnú, Mai, cụ Mết…, cái tinh thần “Đất nước đứng lên” với lửa rừng xà nu cháy rừng rực. Tôi đã từng kính trọng ông – một nhà văn có tài, có tâm với đất nước, với núi rừng Tây Nguyên.

Van doan doc lap việt nam

      Thế nhưng, những năm gần đây, cũng là những năm ông Nguyên Ngọc đã cao tuổi, ông đã liên tiếp làm cho chúng tôi, những độc giả đã từng yêu mến ông, cảm thấy thất vọng vô cùng với những hành xử ngược đời của chính ông. 
       Đầu tiên là việc ông liên tiếp từ chối nhận các giải thưởng về văn học nghệ thuật – nhưng với cái cách từ chối “không giống ai”.
Năm 2000, ông được nhận Huân chương Độc lập. Nhưng ông không có mặt tại buổi trao Huân chương. Lãnh đạo Hội Nhà văn đến tận nhà riêng của ông để trao Huân chương thì ông nói rằng hôm đó ông bận việc ở Đà Nẵng. Nhưng mọi người đều hiểu nguyên nhân thực sự bên trong, vì trước đó ông được đề cử giải thưởng Hồ Chí Minh, nhưng không đủ số phiếu bầu, nên ông tỏ thái độ dằn dỗi, không thèm nhận huân chương Độc lập. Thiết nghĩ, nếu chưa đủ phiếu bầu là do uy tín của mình chưa đủ, tài năng, đức độ của mình chưa thuyết phục được lòng người. Dằn dỗi không nhận, rồi lại nhận, y như một đứa trẻ con đòi quà. Ông làm như vậy chỉ để cho bọn trẻ như chúng tôi cười chê thôi.
      Thế rồi Hội Nhà văn lại đề cử ông một giải thưởng cao  quý hơn, là giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật (năm 2001). Ông lại giở đúng bài cũ, không thèm đến nhận. Khi người ta mang đến tận nhà, lại nhận. Ôi, Nguyên Ngọc.
      Tưởng đã xong, lại nổ ra vụ đình đám nữa. Lần này là năm 2011, vẫn bài cũ, từ chối nhận giải thưởng Hồ Chí Minh. Vẫn biết quyền nhận hay không là ở người nhận, nhưng sao ông đã đồng ý cho người ta làm hồ sơ, thủ tục, rồi đùng cái ông bảo “Không nhận”. Sao ông không thể hiện dũng khí từ chối luôn từ đầu mà cứ đến lúc xong đâu đấy rồi ông mới nói không. Rồi ông lên báo chí chém gió, vỗ ngực bành bạch về danh dự nhà văn và sự vô tư, trong sáng không màng danh lợi. Ôi, ông Nguyên Ngọc, ông làm chúng tôi nghĩ đến những một chiêu trò PR bản thân của chân dài óc ngắn Ngọc Trinh. 
       Ông lại tham gia vào đủ thứ chuyện khác nữa. Nào là cùng ký tên kiến nghị tước quyền của Đảng. Nào là phản đối Bô-xít Tây nguyên. Nào là kích động chiến tranh với Trung Quốc.
       Và bây giờ ông cầm đầu cái nhóm vận động thành lập cái gọi là “Văn đoàn độc lập”. Cái tên hay ho đến nỗi làm người ta liên tưởng đến nhóm Tự lực văn đoàn ngày xưa. Nhưng hỡi ơi, khi nhìn vào cái danh sách thành viên “Văn đoàn” của ông, người ta thấy rặt một phường gian manh, tục tĩu, cơ hội. Xin điểm vài gương mặt tiêu biểu nhé:
Bùi Chát (xếp ngay sau ông Ngọc trong danh sách): thuộc nhóm “Mở miệng” với những vần thơ đạt đến cao độ của sự tục tĩu. Đây ạ (xin lỗi người đọc vì phải trưng ra những câu tục tĩu đó để làm bằng chứng): “Bạn ơi giao hợp nơi đâu”; “Đờm, dãi, thịt, da, tinh, khí, phì, phào”;
        Rồi đến  Nguyễn Quang Lập, “nhà văn” đã từng kể “cùng với lũ bạn bảy, tám tuổi góp tiền sờ bướm con gái” và những câu văn gây sốc đại loại như: ‘đít thằng Thanh đang nhoáy trên bụng thím L.”  Ông Lập còn nổi xú danh vì cho rằng việc thực dân Pháp, đế quốc Mỹ tra tấn, đóng đinh vào đầu tù nhân ở Hỏa Lò, Phú Quốc chỉ là việc “khai thác thông tin”. Xin dành đôi lời với ông Lập: Liệu ông có bằng lòng cho nhà cầm quyền hiện nay “khai thác thông tin” theo cách trên – dù chỉ một chút – đối với bản than ông liệu có được không?
        Rồi chốt trong danh sách là Vũ Thư Hiên, người đã không tiếc lời và cả những thủ đoạn hạ lưu hòng bôi đen hình ảnh người anh hùng dân tộc, danh nhân văn hóa được thế giới công nhận là Hồ Chí Minh.
        Rất tiếc trong danh sách của cái gọi là Văn đoàn độc lập, chưa có tên của “nhà văn” Lê Quỳnh Như với đệ nhất dâm thư “Sợi xích”. Cũng chưa có tên của nhà quản trị trang mạng Lauxanh hay Coithienthai vì những tên này đang bận thực hiện công việc của mình trong nhà đá vì hành vi tán phát văn hóa phẩm đồi trụy.
Vậy đó. Những người mà ông Nguyên Ngọc định tập hợp lại để thực hiện cái mà như ông nói “một trong nhưng chức năng của văn học là thức tỉnh lương tri của con người”.  Với bầy đàn như thế kia, thử hỏi ông định thức tỉnh cái gì?
       Hệ thống lại toàn bộ những gì ông đã làm, người ta dễ dàng nhận thấy rằng: Không thể nói ông Nguyên Ngọc hoạt động thuần văn chương, không có mưu đồ chính trị. Chẳng những thế, ông giữ cái nhìn lệch lạc, thiếu công bằng về xã hội. Những người mà ông tụ tập xung quanh, dù ông dẫn đầu hoặc ông theo đuôi, không ít thì nhiều đều có cái nhìn hằn học với Đảng Cộng sản Việt Nam. 
       Thưa ông Nguyên Ngọc. Với  tất cả sự tôn trọng còn sót lại của chúng tôi đối với ông, xin kêu gọi ông hãy để lương tâm, danh dự dẫn lối, đừng để ảo vọng lợi danh che lấp trí tuệ của mình. Trở về đường ngay nẻo chánh, “Quay đầu là bờ”, nhận thức và từ bỏ hành động sai lầm không bao giờ là quá muộn.

15 Nhận xét

07:49:00, 20 thg 3, 2014 Reply

Quả thực ông nhà văn này quá lắm chuyện, khi đức độ và uy tín chưa cao thì nên chấp nhận chứ đừng hằn học và tỏ ra bất mãn như vậy

09:46:00, 20 thg 3, 2014 Reply

Và bây giờ ông cầm đầu cái nhóm vận động thành lập cái gọi là “Văn đoàn độc lập”. Cái tên hay ho đến nỗi làm người ta liên tưởng đến nhóm Tự lực văn đoàn ngày xưa. LẦM ĐƯỜNG LẠC LỐI, GIÀ RỒI CÒN BỊ LỪA , HAY CHÍNH BẢN THÂN ÔNG TA MUỐN NHƯ THẾ, THẾ THÌ CHỊU, CÁI TÊN NÀY GIÀ RỒI NHƯNG MÀ NGU

11:24:00, 20 thg 3, 2014 Reply

Ông đã già rồi, mình làm nhưng con cháu phải chịu. tiếng xấu của ông sẽ đeo bám cả con cháu của ông. chẳng nhẽ ông ko nghĩ đến? Bh ông vẫn có thể quay đầu hối cả, sự nghiệp thành tựu của ông vẫn còn nguyên, ko ai phủ nhận. hi vọng ông nên suy nghĩ chín chắc hơn nữa.

Nặc danh
20:11:00, 20 thg 3, 2014 Reply

xin đính chính cho bạn Bùi nam Bình. rõ Hồ chí Minh. chưa bao giờ được tổ chức UNETSCO.công nhận là danh nhân văn hoá thế giới cả. nếu có bằng chứng đề nghị Bạn hãy đưa ra.thân....000.

21:10:00, 20 thg 3, 2014 Reply

Năm 1987, Đại hội đồng UNESCO lần thứ 24 đã ra Nghị quyết 24C-18.65 về việc kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh - Vị “Anh hùng Giải phóng dân tộc và Nhà Văn hóa lớn”. Nghị quyết khuyến nghị các nước thành viên UNESCO cùng tham gia tổ chức kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Người và trên thực tế, trong năm 1990, hàng loạt các hoạt động đã được tổ chức long trọng không chỉ ở Việt Nam mà còn tại Trụ sở chính UNESCO tại Paris và ở nhiều thủ đô của các nước trên thế giới.
có thể Bác vẫn chưa được UNESCO công nhận là danh nhân văn hóa thế giới nhưng những gì Người để lại cho nhân loại thì đã được cả thế giới thừa nhận. thân bạn!

00:53:00, 22 thg 3, 2014 Reply

Bạn "nặc danh" xin hãy nghĩ kỹ, hoặc làm ơn gúc gồ về vấn đề bạn nói.
Một là tớ chưa biết trên thế giới này có cái tổ chức nào là UNETSCO như bạn viết.
Hai là về vấn đề danh nhân văn hóa, tôi mạn đàm với bạn để bạn rõ hơn:
- Tổ chức UNESCO không có danh hiệu "danh nhân văn hóa", theo nghĩa sau: (a) UNESCO không có tiêu chí cụ thể để công nhận một danh nhân văn hóa thế giới, (b) UNESCO không có lễ trao tặng danh hiệu cho một danh nhân văn hóa, và (c) UNESCO cũng không lưu trữ một danh sách vinh danh các cá nhân đại diện tiêu biểu cho văn hóa của một dân tộc hoặc có đóng góp quý báu cho quốc tế. Vì vậy, đương nhiên UNESCO không có danh hiệu "danh nhân văn hóa" để trao cho bất cứ người nào trên thế gian này. Xin bạn đừng lập lờ theo kiểu "Hồ Chí Minh chưa bao giờ được UNESCO công nhận là danh nhân văn hóa" để người ta hiểu theo kiểu Bác Hồ thì ko được công nhận trong khi những danh nhân khác được công nhận.
- Tuy nhiên, UNESCO không TRAO DANH HIỆU nhưng thừa nhận Hồ Chí Minh là danh nhân văn hóa, thể hiện ở đoạn sau đây,
Ngày 20 tháng 11 năm 1987, Đại hội đồng UNESCO họp tại Paris, đã thông qua một nghị quyết chung gồm nhiều vấn đề, một trong số đó liên quan đến lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh cố Chủ tịch Hồ Chí Minh vào năm 1990 :
"18.65 Kỷ niệm trăm năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Đại hội đồng,

- Xét rằng việc kỷ niệm quốc tế các ngày lễ liên quan đến các nhân vật văn hóa và trí thức nổi tiếng sẽ góp phần vào việc thực hiện các mục tiêu của tổ chức UNESCO và làm tăng sự hiểu biết quốc tế,

- Theo Nghị Quyết 18 C/Resolution 4.351 liên quan đến việc tưởng nhớ những ngày lễ của những nhân vật và sự kiện nổi tiếng đã đặt dấu ấn trên tiến trình phát triển của nhân loại,

- Để ý thấy rằng năm 1990 sẽ đánh dấu 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, một anh hùng giải phóng dân tộc của Việt Nam và một danh nhân văn hóa,
..."

17:10:00, 22 thg 3, 2014 Reply

Tôi cũng không thể hiểu tại sao nhà văn Nguyên Ngọc lại có suy nghĩ và hành động như vậy? Phải chăng là vì đã cao tuổi mà ông đã nú nẫn không nhỉ?

18:15:00, 28 thg 5, 2014 Reply

Nếu ông ta đọc truyện ngụ ngôn (hoặc chưa đọc lần nào nay đọc)" Con ếch muốn to bằng con bò" thì ông ta tự đánh giá được tư cách của ông ta

18:16:00, 28 thg 5, 2014 Reply

Nếu ông ta đọc truyện ngụ ngôn (hoặc chưa đọc lần nào nay đọc)" Con ếch muốn to bằng con bò" thì ông ta tự đánh giá được tư cách của ông ta

10:45:00, 23 thg 6, 2014 Reply

Bài viết thể hiện một quan điểm định kiến và thiên lệch về một nhà văn lớn, người mà qua những trang văn đã truyền tải đến bao thế hệ những hình ảnh quật cường của một dân tộc anh hùng, dưới ánh sáng cách mạng. Thiết nghĩ nếu người viết có một cái tâm trong sqng sẽ không bao giờ viết lên những câu văn đầy thiển cận, nhỏ nhen như thế. Đọc xong bài viết tôi tự hỏi không biết ai đã vô tâm với lịch sử hơn, ông Nguyên Ngọc hay chính tác giả, người đã dùng chính quá khứ của ông để bôi nhọ ông, người đã quên đi rằng chính ông cũng đã góp một phần to lớn cho chiến thắng của dân tộc, của cách mạng.

16:31:00, 2 thg 8, 2014 Reply

Chắc các bạn chưa biết chuyện này:

Nguyên Ngọc tính chuyện đi "buôn bán tri thức" ông ta về Hội An núp bóng bà Nguyễn Thị Bình thành lập trường đại học Dân lập mang tên Phan Chu Trinh (Phan Chu Trinh là ông ngoaị của bà Bình).Ông tự mình làm Hiệu trưởng, kiêm Chủ tịch HĐQT của trường (2007-2009)

Các quy định của Giáo dục và Đào Tạo có đề cập rõ ràng về Tiêu chuẩn của một trường Dân lập, như Số lượng, chất lượng của đội ngũ giáo viên, giáo sư, chất lượng của giáo trình, của ký túc xá và nhiều quy định khác. Sau khi đạt được những quy định đó thì trường mới được phép tuyển sinh.

Tuy nhiên Nguyên Ngọc vẫn cứ tự do tuyển sinh trong khi nhiều quy định chưa đạt được, liền sau đó có đơn tố cáo của cán bộ công nhân trường, đòi Nguyên Ngọc từ chức vì những việc làm mờ ám, khuất tất, quân phiệt của Ngọc và đề nghị Bộ Giáo dục Đào tạo thanh tra.

Sau khi bi thanh tra Bộ Giáo dục và Đào tạo cấm trường tuyển sinh đến khi nào đạt các tiêu chuẩn của bộ đề ra.

Nguyên Ngọc ra Hà Nội lên bộ chửi bới, la lối om sòm ...Nhưng bộ vẫn giữa quan điểm như đã quy định.
Nhờ can thiệp của bà Bình và việc nới lỏng cho Nguyên Ngọc (vì châm chước, chiếu cố một ông già nua 80 tuổi đầu mà còn muốn buôn bán ...tri thức" Trường của Nguyên Ngọc mới được tuyển sinh.
Nguyên Ngọc là một con người như thế đó, ông hay phê phán người nhưng đến khi mình làm thì Nguyên Ngọc coi thường quy định của Pháp luật, coi thường các kỷ cương xã hội !

Nặc danh
21:48:00, 5 thg 7, 2015 Reply

Chào bạn riêng về những việc bạn cho rằng Nguyên Ngọc không nhận những giải thưởng của hội nhà văn vì "dỗi"thì mình không dám có ý kiến.Lý do chính là mình ko biết có phải như vậy thật hay không và cũng hoàn toàn không được chúng kiến mà chí đc nghe qua lời kể của bạn.Mà yên thì ko chỉ môi trường bị ô nhiễm nặng nề mà con người ko sớm thì muộn vì ô nhiễm nguồn nước sẽ thành quái thai hết cả.Bụi bauxite phát tán trong quá trình khai thác và trong quá trình vận chuyển là bụi độc, loại hạt nhỏ, có thể phát tán đến hàng trăm km, ảnh hưởng nặng đến dân của toàn thành phố Bảo Lộc và huyện Đắc Nông và toàn bộ dân cư dọc các tuyến quốc lộ dùng chở bauxite từ Bảo Lộc đến Vũng Tàu. Tiền thuốc ước tính đến hàng trăm tỷ đồng / năm.Ko chỉ riêng Nguyên Ngọc phản đối lúc ấy mà đã có rất nhiều trí thức và các nhà khoa học trẻ tuổi yêu cầu dừng dự án.Mời bạn đọc thư của Bác Võ Nguyên Giáp gửi cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ạ
Kính gửi: Đồng chí Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Chính phủ

Thời gian vừa qua báo chí đăng nhiều bài và ý kiến của các nhà khoa học và hoạt động xã hội cảnh báo nguy cơ nghiêm trọng đối với môi trường tự nhiên và xã hội của các dự án khai thác bô-xít trên Tây Nguyên.

Đầu tháng 11-2008 một số nhà khoa học và quản lý có tên tuổi đã gửi kiến nghị đến lãnh đạo Đảng và Nhà nước đề nghị cho dừng các dự án này để nghiên cứu, xem xét lại, cân nhắc lợi hại một cách toàn diện.

Tuy nhiên, các dự án này vẫn đang được triển khai, trong tháng 12-2008 đã có hàng trăm công nhân Trung Quốc đầu tiên có mặt trên công trường (dự kiến cao điểm sẽ lên tới vài nghìn tại một dự án).

Cần nhắc lại rằng, đầu những năm 1980 Chính phủ đã đưa chương trình khảo sát bạn biết đấy lời kể hay vu oan cho người khác thì đôi khi chỉ là do con người ta hư cấu nên.Còn về vụ boxit Tây Nguyên thì mình lại nghĩ Nguyên Ngọc hoàn toàn đúng.Nếu boxit mà đc khai thác ở Tây Ngukhai thác bô-xít trên Tây Nguyên vào chương trình hợp tác đa biên với khối COMECON. Tôi được phân công trực tiếp theo dõi chỉ đạo chương trình này. Sau khảo sát đánh giá hiệu quả tổng hợp của các chuyên gia Liên Xô, khối COMECON đã khuyến nghị Chính phủ ta không nên khai thác bô-xít trên Tây Nguyên do những nguy cơ gây tác hại sinh thái lâu dài rất nghiêm trọng, không thể khắc phục được đối với dân cư chẳng những tại chỗ mà còn cả dân cư và vùng đồng bằng Nam Trung Bộ. Chính phủ khi đó đã quyết định không khai thác bô-xít mà gìn giữ thảm rừng và phát triển cây công nghiệp (cao su, cà phê, chè…) trên Tây Nguyên.

Ý kiến phản biện của các nhà khoa học nước ta vừa qua phân tích trên nhiều phương diện, trong các điều kiện kinh tế kỹ thuật hiện nay cũng đi tới kết luận như các nhà khoa học Liên Xô cách đây 20 năm. Với những cảnh báo nghiêm trọng như vậy, chúng ta cần xem xét các dự án này một cách khách quan – cần đánh giá lại quy hoạch khai thác bô-xít trên Tây Nguyên đến 2025.

Về quy mô, quy hoạch khai thác bô-xít Tây Nguyên từ nay đến 2025 là một kế hoạch lớn, giá trị ước tới gần 20 tỷ đô-la Mỹ, sẽ tác động sâu sắc nhiều mặt còn hơn cả các công trình kinh tế lớn đã có ở nước ta.

Vì vậy nên mời thêm các tư vấn chuyên ngành quốc tế có nhiều kinh nghiệm phối hợp với các nhà khoa học và nhà quản lý của nước ta cùng thẩm định cho khách quan, sau đó báo cáo Bộ Chính trị và Quốc hội xem xét, cân nhắc kỹ càng, không thể chỉ đưa vào đề xuất của các Bộ hay tập đoàn kinh tế.

Vừa qua đồng chí Thủ tướng đã quyết định bác dự án nhà máy thép lớn của Hàn Quốc tại vịnh Vân Phong, khẳng định quyết tâm của Chính phủ phát triển kinh tế bền vững, được đông đảo nhân dân và các nhà khoa học đồng tình, ủng hộ.

Việc xác định một chiến lược phát triển Tây Nguyên bền vững là vấn đề rất hệ trọng đối với cả nước về kinh tế, văn hóa và an ninh quốc phòng. Tôi đề nghị Thủ tướng cho dừng triển khai các dự án khai thác bô-xít ở Tây Nguyên và báo cáo Bộ chính trị chỉ đạo tiến hành các nghiên cứu vĩ mô cần thiết làm căn cứ cho mọi quyết định.

Chúc đồng chí mạnh khỏe,
Võ Nguyên Giáp

Nặc danh
21:53:00, 5 thg 7, 2015 Reply

Về vụ boxit Tây Nguyên thì ko chỉ có Nguyên Ngọc phản đối mà có rất nhiều người khác Cùng kí tên trong thư với bà Bình còn có Thiếu tướng Lê Văn Cương, GS Hồ Ngọc Đại, nhà nghiên cứu Phan Hồng Giang, GS Chu Hảo, nhà nghiên cứu Dương Danh Dy, nhà văn Nguyễn Khắc Mai, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan, nhà văn hóa Nguyên Ngọc, nhà nghiên cứu Trần Đức Nguyên, nhà thơ Trần Việt Phương, Vũ Quần Phương, nhà nghiên cứu Nguyễn Trung, TS Tô Văn Trường, GS Hoàng Tụy, và GS Đặng Hùng Võ

Nặc danh
21:59:00, 5 thg 7, 2015 Reply

Và mình thì chỉ nghĩ đơn giản một người dám đứng lên cùng biết bao nhân sĩ khác để dừng 1 dự án như vậy liệu có phải là người như bạn nói ko ạ.Mong bạn sớm có thể trả lời mình.Và trước khi trả lời bạn cũng nên nghiên cứu thêm cả về tác hại của vụ Boxit thật kỹ lưỡng đi ạ,mình nghĩ là bạn chẳng biết 1 chút gì cả về việc này mà chỉ đưa ra những quan điểm ko dẫn chứng thôi ạ.Thân

09:34:00, 19 thg 6, 2017 Reply

Cũng như tác giả tôi biết đến ông Nguyên Ngọc – một nhà văn có tài, có tâm với đất nước, với núi rừng Tây Nguyên từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, với tinh thần hừng hực của những anh hùng Núp, những người con Xô-man như Tnú, Mai, cụ Mết…, cái tinh thần “Đất nước đứng lên” với lửa rừng xà nu cháy rừng rực. Tôi cũng đã yêu quý, tôn trọng ông cho đến những năm gần đây lướt mạng thấy báo chí đưa tin về các hoạt động lệch lạc của ông. Thật là buồn, có lẽ lòng kính trọng ông phải hạ xuống rồi.

Đăng nhận xét

» Comment mang tính xây dựng và đóng góp.
» Không sử dụng các từ ngữ kích động, tuyên truyền, gây thù hằn, phân biệt vùng miền, tôn giáo, giới tính...gây tổn hại đến khối Đại đoàn kết dân tộc
» Không sử dụng các từ ngữ , hình ảnh xuyên tạc, bôi xấu Đất nước, chế độ, Quốc huy , Quốc kỳ, Quốc ca... của nhà nước CHXHCN Việt Nam.
» Không sử dụng các từ ngữ , hình ảnh xuyên tạc, bôi xấu Đảng, Nhà nước, Lãnh tụ, lãnh đạo.
» Không sử dụng các tên người dùng vi phạm các điều trên và tên người dùng mặc danh.
» Từ ngày 11/05/2013, blog chính thức xóa toàn bộ các comment nặc danh.
Thân ái !