19/05/2014

Sách lược đối ngoại của Chủ tịch Hồ Chí Minh

Written By Huyền Thanh on 19/05/2014 | 08:38

[Người đi tìm hình của nước]

        Nhân kỷ niệm 124 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2010) - Người cha già vĩ đại của dân tộc cũng như là danh nhân văn hóa của thế giới. Đường lối cách mạng của Người luôn luôn là kim chỉ nam cho mọi hoạt động của dân tộc ta. Trong đó, đường lối đối ngoại của Người có thể coi là kế thừa truyền thống lịch sử của dân tộc, từ đó được Bác đưa lên trở thành một sách lược cách mạng giúp cho dân tộc ta giành và giữ được độc lập như ngày nay.

Ngay từ khi Người ra đi tìm đường cứu nước từ năm 1911, Bác đã đi qua nhiều nước ở Á, Âu, Phi. Bác đã được chứng kiến cuộc sống của nhân dân lao động thế giới và Người đã rút ra rằng “ Trên thế giới chỉ có hai loại người, người bóc lột và người bị bóc lột”. Chính vì vậy, Bác đã tích cực liên lạc, cộng tác với nhân dân lao động cùng khổ trên thế giới, cũng như các tổ chức cách mạng trên thế giới nhằm hình thành mối quan hệ giữa nhân dân lao động trên thế giới với nhân dân Việt Nam, giúp nhân dân thế giới biết đến thực trạng của dân tộc ta và từ đó tạo ra sự ủng hộ trong nhân dân tiến bộ trên thế giới, đặc biệt là ngay trong nước Pháp.

Năm 1917 với sự thắng lợi của Cách mạng tháng mười Nga đã đưa Người tiếp xúc với Chủ Nghĩa Mác - Lê nin và từ đây Bác đã nhận thức rõ ràng đây là con đường cách mạng duy nhất để giải phóng cho dân tộc ta. Từ năm 1917 đến 1925, Người đã hoạt động tích cực trong phòng trào vô sản trên thế giới nhằm tiếp thu lý luận, hoàn thiện con đường cách mạng giải phóng dân tộc cho chúng ta với các hoạt động tiêu biểu như:  12/1920, trong Đại hội lần thứ 18 của Đảng Xã hội Pháp, Người đã bỏ phiếu tán thành gia nhập quốc tế cộng sản và tham gia thành lập Đảng Cộng sản Pháp; Năm 1921, Người tham gia thành lập Hội liên hiệp các dân tộc thuộc địa và năm 1922 xuất bản báo "Người cùng khổ" ở Pháp; Tháng 6/1923, Người từ Pháp đi Liên Xô, nước xã hội chủ nghĩa đầu tiên trên thế giới, tiếp tục nghiên cứu chủ nghĩa Mác - Lênin và tham gia công tác của Quốc tế cộng sản. Cùng năm đó, Người được bầu vào Đoàn Chủ tịch Quốc tế nông dân;  Năm 1924, người dự Đại hội lần thứ 5 của Quốc tế cộng sản và được cử làm Ủy viên Bộ phương Đông, phụ trách Cục phương Nam, hướng dẫn và xây dựng phong trào cách mạng và phong trào Cộng sản ở các nước Đông - Nam châu Á; Năm 1925, Người thành lập Hội Liên hiệp các dân tộc bị áp bức ở Á Đông

Đến tháng 6/1925, Người trở về Quảng Châu và chuẩn bị các cơ sở cho việc hình thành tổ chức Cộng sản ở nước ta. Tháng 6/1925, Người tổ chức Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội, mà hạt nhân là Cộng sản Đoàn, đồng thời ra báo Thanh niên và mở lớp huấn luyện đào tạo hàng trăm cán bộ đưa về nước hoạt động; 3/2/1930, Người triệu tập hội nghị hợp nhất tại Cửu Long (Hương Cảng) để thống nhất các nhóm cộng sản trong nước thành Đảng Cộng sản Việt Nam; Trong thời gian từ 1930 đến 1940, Người ở nước ngoài tham gia công tác của Quốc tế Cộng sản, đồng thời theo dõi sát phong trào cách mạng trong nước và có những chị thị quý báu cho Ban chấp hành Trung ương Đảng ta.

Từ năm 1940, Chủ tịch Hồ Chí Minh về nước và trực tiếp chỉ đạo dân tộc ta chuẩn bị các yếu tố thiết yếu cho việc giành độc lập dân tộc. Trong thời gian nay, mặc dù Bác chủ yếu hoạt động ở trong nước nhưng người vẫn luôn giữ mối liên hệ với các nước trên thế giới, đặc biệt là phe đồng minh trong cuộc chiến chống Phát xít, điển hình như: khoảng tháng 10 năm 1944, có một Trung uý Phi công Mỹ tên là William Shaw trong khi làm nhiệm vụ lái máy bay trên vùng trời biên giới Việt Nam - Trung Quốc đã bị quân Nhật bắn rơi xuống xã Đề Thám (huyện Hoà An, tỉnh Cao Bằng). Bác Hồ đã chỉ thị cho các lực lượng của ta phải bảo vệ, chăm sóc Trung uý Shaw cẩn trọng và tìm cách đưa về Pác Bó: "Khi ở trên trời là người của họ, xuống đây là khách của ta, phải đón tiếp chu đáo". Sau đó,  Người đã trực tiếp đưa người phi công Mỹ sang Côn Minh - Trung Quốc để trao tả cho quân đội Mỹ. Khi tới Côn Minh với cái cớ cần trao trả cho phe Đồng Minh viên Trung uý phi công Shaw được Việt Minh cứu sống khi máy bay bị quân Nhật bắn rơi trên chiến trường Bắc Đông Dương, Bác Hồ đã tìm gặp một số người Mỹ, để thăm dò và vận động sự công nhận đối với tổ chức Việt Minh như một thành viên trong lực lượng chống Phát xít. Đồng thời Bác Hồ đã đề nghị quân đội Mỹ ở đây giúp đỡ chúng ta về vũ khí và thông tin liên lạc nhằm đấu tranh chống phát xít Nhật và quân đội Mỹ đã đồng ý giúp đỡ. 


Chủ tịch Hồ Chí Minh với những người lính của quân đồng minh

Sau thành cách mạng tháng 8/1945 thắng lợi, chúng ta đã giành được chính quyền trong cả nước, tuy nhiên chính quyền cách mạng non trẻ của Việt Nam phải đối đầu với cả thù trong lẫn giặc ngoài. Chính lúc này, sách lược đối ngoại của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã được giúp cách mạng Việt Nam vượt qua tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Ngày 31/5/1946 trước khi lên đường sang Pháp, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dặn cụ Huỳnh Thúc Kháng: “dĩ bất biến, ứng vạn biến” trong việc xử lý tình hình trong nước và ngoài nước. Câu nói đặt ra một cách xử lý công việc rất linh hoạt, mềm dẻo, sáng tạo, không máy móc, giáo điều (vạn biến) nhưng lại phải tuân theo nguyên tắc điều không được phép thay đổi (bất biến). Cái “bất biến” ấy là lợi ích tối cao của dân tộc, được gói gọn trong 10 chữ: Độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ. Sách lược này được thể hiện ở việc Chính phủ ta đã ký với Chính phủ Pháp, Hiệp định sơ bộ 6/3/1946 trong đó Chính phủ Pháp phải thừa nhận: “Chính phủ Pháp công nhận nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là một quốc gia tự do có Chính phủ của mình, Nghị viện của mình, quân đội của mình, tài chính của mình, và là một phần tử trong Liên bang Đông Dương ở trong khối Liên hiệp Pháp”. Khi Chính phủ ta ký hiệp ước này, các thế lực phản động trong nước và một bộ phận nhân dân không nắm được tình hình đã cho rằng Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng Chính phủ ta đầu hàng thực dân Pháp, rằng chúng ta cúi đầu làm nô lệ cho Thực dân Pháp một lần nữa. Nhưng thực chất đây là sách lược để Bác Hồ và Chính phủ ta kéo dài thời gian nhằm chuẩn bị lực lượng, phương tiện cho cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp và cũng như cho nhân dân Pháp, nhân dân thế giới thấy được tinh thần yêu chuộng hòa bình của dân tộc ta. Đồng thời, thông qua hiệp ước này, chúng ta đã đẩy được 20 vạn quân Tưởng ra khỏi miền Bắc, từ đó giảm mối nguy cơ cho chính quyền cách mạng nước ta. Để đến ngày 19/12/1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh kêu gọi toàn quốc kháng chiến và mở ra cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp của dân tộc ta.

Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, Bác Hồ cùng Chính phủ ta đã kết hợp với đấu tranh trên mặt trận ngoại giao với đấu tranh trên chiến trường. Thông qua đấu tranh ngoại giao làm cho nhân dân Pháp, nhân dân thế giới thấy được sự phi nghĩa của thực dân Pháp cũng như tinh thần yêu chuộng hòa bình của dân tộc ta, nhờ đó ngay tại nước Pháp cũng như nhiều nước trên thế giới đã xuất hiện các phong trào của hàng triệu nhân dân xuống đường biểu tình chống lại chính phủ Pháp và ủng hộ nhân dân Việt Nam. Đồng thời, thời kỳ này dưới sự lãnh đạo của Người, Chính Phủ ta từng bước phá vỡ thế cô lập về Ngoại giao, mở rộng mối quan hệ với các nước trên thế giới, nhất là các nước trong phe xã hội chủ nghĩa: 1/1950 Trung Quốc chính thức đặt quan hệ ngoại giao với Việt Nam, sau đó Liên Xô cùng với một loạt các nước xã hội chủ nghĩa khác đã thiết lập quan hệ ngoại giao với Việt nam. Thông qua đó chúng ta đã tiếp nhận được sự ủng hộ về vật chất lẫn tinh thần cho cuộc kháng chiến chống Pháp. Chính nhờ những sách lược ngoại giao trên cùng với chiến thắng trên chiến trường, đặc biệt là Chiến thắng Điện Biên Phủ. Dân tộc ta đã buộc thực dân Pháp phải ký hiệp định Giơ - ne - vơ chấp nhận rút quân khỏi Việt Nam vào tháng 7/1954


Đường lối ngoại giao cách mạng tiếp tục được Người thực hiện trong suốt cuộc kháng chiến chông Mỹ cứu nước của dân tộc ta. Lúc này, Bác Hồ không chỉ duy trì mối quan hệ tốt đẹp với các nước xã hội chủ nghĩa mà Người còn chủ trương duy trì mối quan hệ với nhân dân, các lực lượng tiến bộ trên thế giới để tranh thủ sự ủng hộ của họ đối với cuộc kháng chiến trống Mỹ cứu nước của dân tộc ta. Người thường xuyên tiếp xúc, trao đổi với những lãnh tụ của các lực lượng tiến bộ ở Mỹ và Phương Tây, đồng thời luôn luôn chiếm trọn tình cảm của nhân dân thế giới. Từ đó, tạo ra sức ép ngay trong nước Mỹ và các nước Phương Tây với giới cầm quyền của các nước này khi tiến hành chiến tranh ở Việt Nam, như: phong trào phản chiến ở Mỹ, phong trào ủng hộ nhân dân Việt Nam…

Như vậy, chúng ta có thể thấy rằng thông qua các chủ trương, đường lối ngoại giao đúng đắn, phù hợp với điều kiện, hoàn cảnh của Việt Nam của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã góp phần to lớn vào thắng lợi của dân tộc ta trong cuộc cách mạng giải phóng dân tộc và xây dựng xã hội chủ nghĩa. Đây cũng chính là cơ sở cho Đảng, Nhà nước ta vạch định đường lối, sách lược đối ngoại trong thời kỳ mới. Đặc biệt trong ngày qua, Trung Quốc tiến hành các hành vi ngang ngược xâm phạm lãnh hải của Việt Nam khi hạ đặt trái phép giàn khoan HD981 trong vùng biển của nước ta. Chúng ta càng cần phải dựa trên những sách lược đối ngoại của Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhằm có những hành động chính xác, kịp thời, để kiên quyết bảo vệ chủ quyền lãnh thổ đồng thời quyết tâm không để xảy ra chiến tranh với nước láng giềng.

41 Nhận xét

14:39:00, 30 thg 5, 2014 Reply

Những kinh nghiệm mà Bác đã đưa ra trong việc đường lối chính sách trên mặt trận ngoại giao vẫn còn có giá trị đến ngày nay. Nhất là khi mà tình hình trên Biển Đông đang có những căng thẳng nhất định thì vai trò của công tác ngoại giao, đấu tranh trên mặt trận ngoại giao ngày càng quan trọng, có sức mạnh to lớn làm cho bọn Khựa thấy được sự quyết tâm bảo vệ chủ quyền của nhân dân ta

14:44:00, 30 thg 5, 2014 Reply

Sách lược đối ngoiaj của chủ tịch Hồ Chí Minh đã có vai trò quan trọng trong việc đưa đất nước đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, mang lại cuộc sống ấm no hạnh phúc cho người dân. Hiện nay tình hình tranh chấp giữa ta với bọn khựa ngày càng có nhứng diễn biến hết sức phức tạp, hơn bao giờ hết đòi hỏi đất nước ta cần đưa ra được đường lối chiến lược ngoại giao đúng đắn phù hợp với tình hình thực tế hiện nay

15:26:00, 30 thg 5, 2014 Reply

Đối với vấn đề giải quyết tranh chấp tren BIển Đông chúng ta tuyệt đối không được nóng vội, tránh mắc vào cái mưu mà chúng giăng ra. Quan trọng là chúng ta cần phải khéo léo, biết kết hợp các sức mạnh để đấu tranh quyết liệt với chúng. Trong đó mặt trận ngoại giao là mặt trận mũi nhọn mà chúng ta cần phải tận dụng, tranh thủ sự ủng hộ của dư luận quốc tế

15:36:00, 30 thg 5, 2014 Reply

Chủ tịch HỒ Chí Minh vĩ đại với chính sách ngoại giao khôn khó, linh hoạt đã đưa dất nước ta đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Đó là điều mà lịch sử đã ghi nhận. Hiện nay những bài học kinh nghiệm của Bác vẫn có giá trị và nó đang được Đảng nHà nước ta vận dụng rất linh hoạt. Đặ biệt khi mà trung Quốc đang có những hành động trắng trợn trên Biển Đông như hiện nay

15:39:00, 30 thg 5, 2014 Reply

Như BÁc Hồ đã dạy đối với địch chúng ta cần phải cương quyết đấu tranh nhưng đồng thời cần phải hết sức khôn khéo để tránh mắc mưu địch, làm lợi nhất cho phía ta. Không được nóng vội, không được nhu nhược mà cần phải có một cái đầu lạnh mới được. Trung Quôc càng hung hăng, càng hiếu chiến đến đâu thì chúng ta cần phải càng bình tĩnh hơn bao giờ hết, để tránh làm phức tạp thêm tình hình

15:48:00, 30 thg 5, 2014 Reply

Qua thời gian gần đây tôi thấy các đường lối chính sách của Đảng Nhà nước ta trong việc tranh chấp với bọn KHựa là hoàn toàn đúng đắn, được đông đảo các nước trên thế giới lên tiếng ủng hộ. Chúng càng tiến tới, hung hăng thì chúng ta càng phải giữ được một cái đầu lạnh để đâu tranh với bọn chúng. Bọn Khựa này thâm lắm nên chúng ta cần phải hết sức cẩn thận không mắc mưu kế của chúng

10:41:00, 31 thg 5, 2014 Reply

Chúng ta thấy được các hành vi hiện nay của Trung Quốc với các láng giềng ở Biển Đông mang tính gây hấn, ngạo mạn, mang hơi hướng chủ nghĩa sô-vanh Đại Hán và tư tưởng coi dân tộc mình hơn tất thảy. cuộc đấu tranh của nhân dân VN là đấu tranh bảo vệ công lý và lẽ phải.đấu tranh bảo vệ chủ quyền dân tộc. cũng chính vì vậy nên đã nhận được sự ủng hộ của đông đảo bạn bè quốc tế

10:38:00, 3 thg 6, 2014 Reply

Chúng ta rất nên học cách ngoại giao của bác, bác đã từng đi khắp các nước trên thế giới này, thay mặt cho người dân Việt Nam đặt mối ngoại giao trong thời kỳ mà bác còn chưa là chủ tịnh đất nước này. Chính vì vậy chúng ta cần khôn khéo, ngoài sức của mình còn phải đấu tranh bằng công lý, bằng ngoại giao của dân tộc nữa

10:51:00, 3 thg 6, 2014 Reply

Cái thời mà bác còn sống với thời đại ngày nay dù đã qua lâu rồi nhưng những hành động của bác, những việc mà bác đã làm trong thời đó đến giờ vẫn đúng, vẫn không bị nỗi thời, với những cách xử lý công việc rất linh hoạt, mềm dẻo, sáng tạo, không máy móc, giáo điều bác đã khiến cả nhân loại biết đến Việt Nam thật tốt đẹp

11:07:00, 3 thg 6, 2014 Reply

Sử dụng sức của bản thân mình có nếu đấu tranh thắng giặc đi nữa thì kết quả cũng không cao. Đất nước Việt Nam luôn được các bạn bè trên thế giới ủng hộ trong các cuộc đấu tranh xâm lược của lũ giặc xấu xa kia. Chính vì thế chúng ta cần cả những bạn bè thế giới nữa để có một chiến thắng tuyệt đối với bất kỳ lũ giặc nào

12:23:00, 3 thg 6, 2014 Reply

Cần có sách lược đúng đắn như vậy thì chúng ta mới giữ vững ổn định hòa bình đất nước, hơn nữa đòi lại chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ về với đất nước của chúng ta.
Từ xưa bác Hồ vĩ đại đã coi trọng những đường lối về mặt ngoại giao, những sách lược để được lòng thế giới rồi

12:39:00, 3 thg 6, 2014 Reply

Khoảng thời gian của bác đã làm cho đất nước quả là vô cùng lớn lao, trong những việc làm đó cho tới tận bây giờ chúng ta có thể khẳng định được nó không nỗi thời, nó không hề lạc hậu. Những việc mà bác làm đã khiến cho con cháu đời đời sau nhớ bác, khâm phục và noi gương theo.
Chúng ta hãy sử dụng sách lược của bác để một phần bảo vệ đất nước này và tăng cường hợp tác với các nước

10:06:00, 4 thg 6, 2014 Reply

những câu chuyện về cuộc đời về con người hay những việc làm, suy nghĩ của chủ tịch Hồ Chí Minh thì có lẽ đến cả đời chúng ta vẫn không thể sưu tầm cũng như thấu hiểu hết nổi một đức tính cao đẹp của một con người vĩ đại như Bác. Thông qua các chủ trương, đường lối ngoại giao đúng đắn, phù hợp với điều kiện, hoàn cảnh của Việt Nam của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã góp phần to lớn vào thắng lợi của dân tộc ta trong cuộc cách mạng giải phóng dân tộc và xây dựng xã hội chủ nghĩa. Hiện nay nó vẫn còn là bài học cho sách lược đối ngoại của nước ta trong tương lai đặc biệt là hiện nay tình hình Biển Đông vô cùng căng thẳng

17:48:00, 2 thg 7, 2014 Reply

Chủ tịch Hồ Chí Minh_vị cha già vĩ đại của dân tộc Việt Nam. Người là tấm gương sáng để thanh niên Việt Nam noi theo và phấn đấu. Những quan điểm của người tuy đã cách đây nhiều năm nhưng vẫn là kim chỉ nam cho mọi hành động của dân tộc Việt Nam, điều đó cho thấy tầm nhìn chiến lược của Người

Trần Quang Thịnh
22:42:00, 9 thg 8, 2014 Reply

Đối ngoại của Cụ Hồ sáng suốt mà uyển chuyển lắm . Đó là đúc kết hiểu biết và kinh nghiệm của một thiên tài . Để chống lại kẻ thù , giữ nước , giữ chính thể Cụ sử dụng được cả hàng binh , tù binh để huấn luyện quân sự trong những ngày đầu lập quốc . Sau này Cụ ký liên minh quân sự , sử dụng chuyên gia quân sự , thậm chí sử dụng quân đội nước ngoài tham gia bảo vệ cầu đường . Bây giờ , mình lớn tiếng cao giọng tuyên bố lập trường 3 không : Không liên minh QS , không cho nước ngoài lập căn cứ QS , không đi nước này chống nước kia , theo tôi là không học , không hiểu đường lối đối ngoại quốc phòng của Cụ . Cụ rõ ràng là không đi với nước này chống nước kia . Nhưng Cụ thấy rõ những đại cường quốc như Hoa Kỳ , Anh , Pháp , Nhật , Đức ... đều có liên minh QS và cho nước ngoài lập căn cứ QS . Họ làm thế để đảm bảo an ninh QS tuyệt đối trong một tập thể rộng lớn và an toàn . Một nước có tiềm lực kinh tế - quân sự thuộc hàng chiếu dưới như VN mà lớn tiếng cao giọng tuyên bố 3 không có lẽ không ổn lắm . Không việc gì phải tỏ ra ngoan ngoãn với nước ngoài đến thế . ,

Nặc danh
04:16:00, 17 thg 8, 2014 Reply

con dai cay no vi dai ho chi minh chang co sach luoc con me gi ngoai nghiem vu duy nhat cua quan thay nga tau giao cho ...PHAI LAM CHO DAN DAT NAM CHAU DEN DAI DONG .... LET HOAI MUON NAM KHONG DEN ..... NAY DANH PHAI PHOI XAC CAY TRONG LANG BA DINH ... DAY MOI CHINH LA SU THAT ...

21:38:00, 31 thg 8, 2014 Reply

Bác Hồ đúng thật sự là một vị lãnh tụ vô cùng tài giỏi.Người đã đưa ra được những chính sách , sách lược mà cho tới tận bây giờ và còn sau này,chúng ta vẫn phải áp dụng vào để xây dựng và bảo vệ chủ quyền tổ quốc.Chúng ta cần phải tiếp thu học hỏi và áp dụng những gì người đã cống hiến cho tổ quốc Việt Nam.

Nặc danh
00:34:00, 11 thg 9, 2014 Reply

Đám Rước Di Sản Hồ Chí Minh
Trong danh sách những tội đồ bán nước
Bác là người duy nhất đã thành công
Được xây lăng, ướp xác, được phong thần
Nằm trân tráo giữa Hà thành văn vật.
Bác vĩ đại quả thiên tài đánh lận
Từ một người bồi bếp, kẻ ma cô
Đã gian manh cướp giựt được cơ đồ
Làm đầu lĩnh cả một phường đạo tặc.
Ấy nhờ bác đã bôi mày muối mặt
Sang xứ người lạy lục kiếp gia nô
Lại van xin tình nguyện hiến cơ đồ
Để đổi lấy ngai vàng và đảng trị.
Một mùa thu bác vâng lời xích quỉ
Lãnh lệnh bài của chúa Xít vua Mao
Về An Nam lập đảng cướp rợ Hồ
Lùa dân tộc vào hoả lò sinh sát.
Di sản hôm nay, một quê hương tàn mạt
Ách độc tài liềm búa trĩu trên vai
Trong hành trình không lối thoát tương lai
Theo chủ nghĩa lỗi thời và vong bản.
Về đâu đây? Khi thiên đường Cộng sản
Đã trở thành ác mộng của toàn dân
Đảng vẫn đi quờ quạng bước đôi chân
Như kẻ mộng du, như người mê sảng.
Sau lưng đảng chín mươi triệu người khốn nạn
Trót sinh vào thời đại Hồ chí Minh
Đươi sự lãnh đạo tài tình của đảng “quang vinh”
Đang lê bước như đàn cừu vô cảm.
Xung quanh họ hai triệu thằng ăn bám
Sống huy hoàng trên máu mủ lương dân
Từ bọn ma vương xuống lũ hung thần
Đang hò hét xua đàn cừu về phía trước.
Thế giới năm châu nhìn xem đám rước
Thương hại giống nòi con cháu Rồng Tiên
Trong cơn ngủ ngày mê muội triền miên
Làm vật tế thần cho bầy quỉ đỏ.
Họ biết làm gì hơn là đứng ngó?
Khi người dân Việt từ bỏ chính mình
Khi người dân Việt không buồn tự cứu
Thì còn mong gì chiến hữu đồng minh.
Phan Huy MPH

Nặc danh
00:37:00, 11 thg 9, 2014 Reply

….. Toi nghiep cho dan toc to quoc viet nam khi phai trien mien trong che do doc tai dang tri cong san voi chan ly muc tieu duy nhat the gioi dai dong bat ke quyen loi to quoc dan toc …chung bat ke tat ca… ke ca bien ca dan toc viet thanh mot loai nua nguoi nua thu mot loai ro bot nguoi duoc dieu khien tu xa …. mot lu sv…am binh mafia cs phuc vu ca the xac va linh hon cho muu do su nghiep vi dai cua dang …..
Bon am binh mafia cong san viet nam chung la nhung con ac quy deo mat na nguoi la nhung con ro bot nguoi duoc dieu khien tu xa chung la hien than cua loai zombie lay lan gieo truyen hat gong do hat going cua ac quy vao cong dong the gioi loai nguoi …..tin lu thu vat ac quy ma fia cong san viet nam la tu sat la tu dut dau vao vong kim co cam tam lam thu vat ban ca linh hon va the xac phuc vu cho su nghiep the gioi bay dan suc vat dai dong ……cua ma fia cong san dang ….

15:06:00, 24 thg 10, 2014 Reply

Đường lối và chính sách đối ngoại của Chủ Tịch Hồ Chí Minh thật là sáng suốt, tầm chiến lược của Người thật là cao rộng. Đến bây giờ chúng ta vẫn áp dụng sách lược của Bác, vẫn giữ vững chính trị, xã hội của đất nước và hợp tác đa phương với các nước trên thế giới.

15:25:00, 20 thg 11, 2014 Reply

sách lược đối ngoại của chủ tịch Hồ Chí Minh là kết tinh của lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước kết hợp với tinh túy của thời đại. Nhờ sách lược đối ngoại của chủ tịch Hồ Chí Minh trong từng thời kì cách mạng mà chúng ta mới có được một đất nước hòa bình như ngày hôm nay

15:53:00, 20 thg 11, 2014 Reply

chủ tịch Hồ Chí Minh là một tài năng kiệt xuất, là danh nhân văn hóa của thế giới. Tài năng của người thể hiện qua đường lối đối ngoại qua từng giai đoạn của cuộc cách mạng giành độc lập chủ quyền của đất nước. Đến nay đường lối đối ngoại của Bác vẫn còn được đảng vận dụng vào trong công cuộc xây dựng đất nước ngày hôm nay

16:34:00, 20 thg 11, 2014 Reply

Sách lược đối ngoại của bác là sách lược cứng rắn về nguyên tắc, mềm dẻo về sách lược. Sách lược đối ngoại này vẫn được Đảng và nhà nước ứng dụng trong tình hình thực tiễn ngày nay. Điều đó thể hiện rõ qua đường lối đối ngoại của Đảng với Trung Quốc trong tình hình biển Đông vừa rồi

16:58:00, 20 thg 11, 2014 Reply

Chủ tịch Hồ Chí Minh đúng là người đại trí, đại nhân, đại dũng. Những đường lối, chính sách, sách lược về đối ngoại mà Bác đề ra có tác dụng thay đổi vận mệnh của đất nước. Những sách lược đó vẫn còn giá trị cho đến tận ngày nay. Đó là kim chỉ nam cho mọi hành động của Đảng sau này

10:23:00, 27 thg 12, 2014 Reply

TẠI SAO KHÓ CÓ THỂ TỰ HÀO LÀ NGƯỜI VIỆT NAM?

Đề tài này có thể rất tế nhị. Nếu là người Việt mà nói “tôi không tự hào là người Việt” thì chắc chắn sẽ bị “ném đá” như Hồi giáo ném đá những người ngoại tình. Một cuốn sách có tựa đề là “Tôi tự hào là người Việt Nam” mới xuất bản và đã bán hết 10000 cuốn đủ để nói đề tài này làm ấm lòng rất nhiều người như thế nào. Tôi chưa đọc quyển sách đó, nhưng đọc phần nhận xét của báo chí thì thấy hình như hàm lượng tri thức không cao (1).

Đọc qua bài tường thuật một hội thảo cùng chủ đề cũng chỉ thấy những phát biểu chung chung. Vậy chúng ta có lí do gì để tự hào là người Việt Nam? Tôi nghĩ thành thật mà nói, chúng ta không có nhiều lí do. Khi tôi hỏi về câu này, nhiều người có học và suy nghĩ nói thẳng rằng họ không tự hào là người Việt Nam. Ở đây, tôi thử đóng vai một “devil advocate” về đề tài này.

Điều gì làm cho người ta tự hào là thành viên của một cộng đồng dân tộc? Nói đến tự hào dân tộc, có lẽ người Nhật có lòng tự hào cao nhất nhì thế giới. Năm 2008, kết quả điều tra xã hội ở Nhật cho thấy 93% người Nhật tự hào là người Nhật (2), và tỉ lệ này cao hơn Mĩ (85%). Con số này ở Nhật năm 1986 là 91%. Khi được hỏi điều gì làm cho họ tự hào là người Nhật thì 72% trả lời là yếu tố lịch sử, truyền thống và văn hoá, 43% trả lời là phong cảnh thiên nhiên. Ngoài ra, 28% chọn sự ổn định xã hội và an toàn, và 28% khác chọn đặc tính dân tộc làm cho họ tự hào. Người Nhật quá tự hào đến nỗi họ không nhận trợ giúp trong cơn bão Fukushima.

Riêng tôi muốn bổ sung những yếu tố trên và nghĩ đến 6 yếu tố sau đây: truyền thống và văn hoá, kinh tế, giáo dục & khoa học, xã hội ổn định, phong cảnh thiên nhiên, và trách nhiệm với cộng đồng thế giới. Phải nói ngay rằng xét đến 6 yếu tố này thì chúng ta rất khó mà tự hào là người Việt.

Truyền thống và văn hoá nghèo nàn & thiếu bản sắc tích cực

Thật khó chỉ ra một nét văn hoá đặc thù nào mang tính Việt Nam. Hỏi một người Việt Nam bình thường chỉ ra một nét văn hoá định hình Việt Nam, chắc chắn người đó sẽ lúng túng. Điều này dễ hiểu vì chúng ta khởi đầu từ một nền văn minh nông nghiệp (lúa nước) nhưng lại chịu ảnh hưởng bởi văn hoá Tàu cả ngàn năm. Hệ quả của sự ảnh hưởng đó để lại cho VN những đặc điểm mà chúng ta đều có thể nhận ra như tính vọng ngoại, chuộng bạo lực, tính vị kỉ, tính khoa trương bề ngoài và thiếu thực chất bên trong, v.v. Một nhà văn hoá xuất sắc là Đào Duy Anh từng nhận xét về người Việt Nam (trong “Việt Nam văn hoá sử cương”) như sau:

“Về trí tuệ thì người Việt Nam đại khái thông minh, nhưng xưa nay ít thấy có người trí tuệ lỗi lạc phi thường; sức ký ức thì phát đạt lắm, mà giàu trí nghệ thuật hơn trí khoa học, thích văn chương phù hoa hơn là thực học; Não tưởng tượng thường bị não thực tiễn hòa hoãn bớt cho nên dân tộc Việt Nam ít người mộng tưởng, mà phán đoán thường có vẻ thiết thực lắm; Sức làm việc khó nhọc, nhất là người ở miền Bắc, thì ít dân tộc bì kịp; Cảm giác hơi chậm chạp, song giỏi chịu đau đớn cực khổ và hay nhẫn nhục; Tính khí cũng hơi nông nổi, không bền chí, hay thất vọng; Hay khoe khoang trang hoàng bề ngoài, ưa thích hư danh; Thích chơi bời cờ bạc; Não sáng tác thì ít, nhưng mà bắt chước, thích ứng và dung hòa thì rất tài; Người Việt Nam lại rất trọng lễ giáo, song cũng có não tinh vặt, hay bài bác chế nhạo“.

(Xin xem tiếp phần dưới)

10:24:00, 27 thg 12, 2014 Reply

Nói tóm lại những đặc tính về người Việt trên đây chẳng làm cho chúng ta tự hào. Những nét văn hoá đó càng lộ ra khi người Việt bắt đầu hội nhập quốc tế hay định cư ở nước ngoài. Chúng ta đã từng đọc và nghe những câu chuyện người Việt ăn cắp trong các siêu thị ở Nhật, Singapore, Úc, v.v. Chúng ta cũng từng nghe biết người Việt hám ăn và phung phí ra sao. Nhiều người biện minh rằng đó chỉ là số ít và chỉ tập trung vào một nhóm người ít học. Nhưng biện minh đó không thuyết phục, khi chúng ta biết rằng những người Việt ăn cắp ở nước ngoài là những người có học, là quan chức đang làm việc trong cơ quan công quyền, thậm chí đang hành nghề giảng dạy về đạo đức sống! Chúng ta cũng biết rằng sự hám ăn của người Việt nổi tiếng đến nỗi nhà hàng Thái Lan và Nhật phải để những tấm biển viết bằng tiếng Việt cảnh cáo. Phải nhìn nhận những thực tế đó, chứ không nên trốn tránh.

Ngay cả người Việt định cư ở nước ngoài cả vài chục năm vẫn giữ những bản sắc chẳng có gì đáng tự hào. Ở Úc, người Việt là một sắc dân có nhiều thanh thiếu niên ngồi tù. Cộng đồng người Việt ở Mĩ được xem là khá thành công, nhưng thực tế vẫn cho thấy đó là một cộng đồng nghèo và họ thường sống co cụm với nhau và thiếu khả năng hội nhập như cộng đồng người Nhật, Phi Luật Tân hay Hàn Quốc. Vì sống co cụm với nhau nên chúng ta dễ thấy bản sắc văn hoá của người Việt được duy trì như thế nào. Hãy đến những khu thương mại của người Việt ở Sydney, chúng ta dễ dàng thấy đó là những khu tấp nập buôn bán, nhưng nhìn kĩ thì sẽ thấy sự dơ bẩn, ồn ào, mất trật tự, và chen chúc chật hẹp. Nhìn kĩ hơn, chúng ta sẽ thấy hàng quán người Việt chỉ là ăn uống chứ không có những sinh hoạt mang tính văn hoá nào cả.

Về chính trị, VN cũng chẳng có gì đáng tự hào. Nền tảng chính trị VN trước đây (ở miền Bắc) và sau này (cả nước) lệ thuộc vào Tàu và Liên Xô. VN vẫn theo một chủ nghĩa lỗi thời và đã hết sức sống, một chủ nghĩa mà nơi khai sinh ra nó đã khai tử nó hơn 20 năm trước đây. Người Việt chẳng phát kiến được một chủ thuyết chính trị nào, mà chỉ rập khuôn theo chủ nghĩa Mao – Stalin. Không thể nào tự hào khi mà chính quyền ra rả mỗi ngày bảo người dân phải làm gì và giảng giải rằng yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội!

Người Úc tự hào vì họ có nền chính trị dân chủ, mà trong đó người dân có tự do thực hiện hoài bảo của mình, và chính phủ không lên lớp dạy bảo người dân phải làm gì hay làm ra sao. Người Mĩ tự hào vì họ có một nền dân chủ ổn định và hào hiệp giúp đỡ nhiều nước khác trên thế giới. Người Việt chúng ta khó mà tự hào như người Úc hay người Mĩ về tiêu chí chính trị.

Nhiều người Việt Nam rất tự hào rằng VN đã đánh thắng các đế quốc sừng sỏ nhất như Tàu, Pháp, và Mĩ. Chiến tranh là giải pháp của người thích cơ bắp chứ đâu phải là biện pháp của người thông minh. Vả lại, chiến tranh nhân danh chủ nghĩa và đánh thuê hay đánh dùm cho kẻ khác thì càng chẳng có gì để tự hào. Nhưng để thắng Pháp, thắng Mĩ, thì hàng triệu người Việt phải hi sinh, và đất nước nghèo mạt cho đến ngày hôm nay. Đằng sau những cái vinh quang chiến thắng là biết bao sai lầm và tội các đã bị che dấu. Người Thái Lan tự hào vì họ tránh được chiến tranh và giữ được hoà bình. Người Nhật chấp nhận đầu hàng trong cuộc chiến quân sự nhưng lại thắng trên trận chiến kinh tế, và họ tự hào điều đó. Tôi nghĩ nếu VN tránh được chiến tranh mới là điều đáng tự hào, chứ chiến tranh –- bất kể thắng hay thua –- thì chẳng có gì đáng tự hào. Làm người hùng vài phút để sau này mang tật suốt đời và rách nát thì rất khó xem đó là niềm tự hào.

(Xin xem tiếp phần dưới)

10:27:00, 27 thg 12, 2014 Reply

Thất bại về kinh tế

Cho đến nay, dù chiến tranh đã kết thúc gần 40 năm, VN vẫn là một trong những quốc gia nghèo nhất trên thế giới. VN không có bất cứ một tập đoàn kinh tế nào làm ăn thành công; tất cả những “VINA” hoặc là đã thất bại thê thảm, hoặc đang trong tình trạng thoi thóp. Nói đến Hàn Quốc người ta nghĩ đến Samsung, Kia, Hyundai; nói đến Nhật người ta nghĩ đến Toyota, Honda, Mazda, Sony, Panasonic, Toshiba và vô số các thương hiệu khác; còn nói đến VN chúng ta không có bất cứ một thương hiệu nào trên thế giới. Đến một cây kim, vít ốc, VN vẫn chưa sản xuất đạt chất lượng.

Trước 1975 ở miền Bắc cuộc Cải cách ruộng đất đã để lại nhiều “di sản” tiêu cực cho nền kinh tế nông nghiệp. Trước 1975, có thể nói kinh tế miền Bắc không đáng kể, trong khi kinh tế miền Nam phát triển khá, tuy chưa bằng Hàn Quốc nhưng cũng tương đương hay xấp xỉ các nước trong khu vực Đông Nam Á. Nhưng sau 1975, với chính sách cải tạo công thương và hợp tác xã nông nghiệp đã dẫn đến tình trạng suy sụp kinh tế, sản lượng nông nghiệp suy giảm thê thảm, và đời sống người dân vô cùng khốn khó một thời gian dài. Gần đây, một loạt tạp đoàn kinh tế bị sụp đỗ đã gây thiệt hại đáng kể cho kinh tế nước nhà. Ngay cả hiện nay, mỗi năm có gần 50 ngàn doanh nghiệp đóng cửa. Có thể nói không ngoa rằng trong suốt 70 năm qua, kinh tế VN đi từ thất bại này đến thất bại khác.

Bất cứ so sánh nào cũng khập khiễng, nhưng cần phải nhắc lại yếu tố thời gian rằng nước Nhật chỉ cần 20 năm là đạt được trình độ phát triển của các nước Âu Mĩ, Hàn Quốc cũng chỉ mất 20 năm để vươn mình thành một quốc gia tiên tiến, và gần nhất là Singapore cũng chỉ mất khoảng thời gian đó đến đưa thu nhập bình quân đầu người lên con số 55182 USD. Còn ở VN, thu nhập đầu người đến nay vẫn chưa đạt con số 2000 USD.

VN cơ bản vẫn là một nước nghèo. Theo World Bank, tỉ lệ nghèo ở VN tuy có cản tiến, nhưng vẫn ở mức ~21%. Ấy thế mà chính quyền VN thì tuyên bố rằng tỉ lệ nghèo chỉ 7%! Cái nghèo ở VN phải nói thật là thê thảm. Báo chí hôm qua mới đưa tin một em bé học sinh vì quá đói nên đã chết trên đường từ trường về nhà. Trước đó, một bà mẹ và 3 con đã vào rừng treo cổ tự tử vì nghèo đói. Ở miền Tây Nam bộ, một bà mẹ tự tử chết để người đi phúng điếu và lấy tiền đó nuôi con ăn học. Chưa bao giờ trong lịch sử VN có những trường hợp thương tâm như thế. Trong khi đó, có những đại gia bỏ ra hàng tỉ đồng để xây nhà cho chó mèo ở, có những người “đày tớ của nhân dân” sẵn tay vung tiền xây lâu đài, biệt thự cá nhân. Người Việt nào có thể nào tự hào khi đất nước có quá nhiều người nghèo như thế?

Giáo dục và khoa học làng nhàng

Những con số thống kê cho thấy người Việt Nam thiếu tính sáng tạo. Số bằng sáng chế đăng kí mỗi năm chỉ đếm đầu ngón tay và cũng chủ yếu do các công ti nước ngoài làm. Có năm VN chẳng có bằng sáng chế nào được đăng kí với nước ngoài. Số bài báo khoa học của VN trên các tập san ISI hiện nay chỉ khoảng 2000, chưa bằng số bài báo của một đại học lớn ở Singapore, Mã Lai, Thái Lan. Phần lớn (~80%) những bài báo khoa học của VN là do các nhà khoa học nước ngoài chủ trì hay giúp đỡ.

Người VN thường hay tự hào rằng VN có những người thợ khéo tay. Nhưng trong thực tế thì không phải vậy. Sự tinh xảo của người Việt chúng ta rất kém. Một người Pháp tên là Henri Oger (3) từng nhận xét về người Việt vào đầu thế kỉ 20 như sau:

“Thợ thủ công An Nam cũng bị nhận xét là kĩ thuật sơ sài, không được giảng dạy đầy đủ về nghề nghiệp, thiếu sáng tạo, không có những phẩm chất đã khiến cho người thợ ở châu Âu trở thành nghệ sĩ.”

(Xin xem tiếp phần dưới)

10:28:00, 27 thg 12, 2014 Reply

Làm ẩu. Kĩ thuật sơ sài. Thiếu huấn luyện. Thiếu sáng tạo. Tất cả những nhận xét đó đều đúng. Không khó khăn gì để có thể đi tìm những bằng chứng thực tế làm cơ sở cho những nhận xét đó. Gần đây khi công ti thời trang Hermes muốn làm một cái cổng cho cửa hàng ở Hà Nội mà hết 5 đợt thợ VN làm đều không đạt, và cuối cùng họ phải nhờ đến một nhóm thợ từ Pháp sang để làm. Tôi đi qua cây cầu Nhơn Hội nhìn từ xa rất hoành tráng ở Qui Nhơn, nhưng đi trên cầu mới thấy họ làm rất ẩu, thô, và có khi nguy hiểm. Ngay cả cây cầu Rạch Miễu mới rầm rộ khánh thành cũng có nhiều vấn đề kĩ thuật, và cũng rất thô. Nhìn gần những tấm hình kí giả chụp trên cầu Rạch Miễu mới thấy cách làm của ta rất … hỡi ôi. Hình như người mình không có thói quen xem xét đến chi tiết, mà chỉ làm chung chung hay làm cho có mà thôi. Nhiều công trình của Việt Nam chỉ làm hình như nhằm mục tiêu khoe là “ta làm được”, rồi dừng ở đó, chứ không đi xa hơn. Thật ra, ngay cả “ta làm được” cũng không hẳn là làm được. Điều này rất tương phản với người Tây phương, những người mà khi làm cái gì họ cũng tính toán cẩn thận, xem xét từng chi tiết nhỏ, đánh giá lợi và hại một cách khách quan, v.v., cho nên khi công trình hoàn tất nó thường có chất lượng cao và lâu bền.

Việt Nam ta nổi tiếng làm gia công quần áo cho các công ti Tây phương. Quần áo họ gia công đẹp, và khi ra ngoài này, thường bán với giá rất cao. Nhưng còn hàng trong nước cũng do những công ti gia công đó làm với nhãn hiệu “chất lượng cao” thì sao? Nói ngắn gọn là chất lượng thấp thì đúng hơn. Họ cũng bắt chước may những cái cáo sơ mi hiệu Polo, Nautica, Tommy Hilfiger, v.v., nhưng nhìn kĩ thì họ bắt chước rất kém. Chỉ nhìn qua đường chỉ là thấy họ làm ẩu. Nhìn qua cách họ làm logo cũng dễ dàng thấy đây là đồ dỏm, bắt chước. Người Tàu cũng làm hàng nhái, nhưng họ nhái giỏi hơn người Việt. Hàng nhái của Tàu lợi hại đến nổi chúng ta khó nhận ra thật và giả. Còn hàng nhái của Việt Nam thì còn quá kém. Làm hàng nhái mà còn làm không xong thì chúng ta khó mà nói đến chuyện lớn được.

Do đó, có thể nói rằng người Việt thiếu tính sáng tạo, không tinh xảo và không khéo tay. Chẳng có gì đáng tự hào về giáo dục và khoa học. Có người lấy những tấm huy chương Olympic ra để tự hào rằng người Việt cũng thông minh chẳng kém ai, nhưng họ quên rằng đó chỉ là những con “gà chọi” chứ không hề đại diện cho đám đông dân số VN. Lại có người thấy người Việt thành công ở nước ngoài và nhận bừa đó là minh chứng cho sự thông minh của người Việt, nhưng họ quên rằng những người đó do nước ngoài đào tạo, chứ chẳng dính dáng gì đến VN. Kiểu “thấy người sang bắt quàng làm họ” như thế và kiểu lấy những tấm huy chương đó để tự hào là một sự ấu trĩ.

Xã hội bất an

Sẽ không quá đáng nếu nói rằng VN ngày nay là một xã hội bất an. Ở trên, tôi có nói người Việt chuộng bạo lực, và sự “ưa chuộng” đó thể hiện rất rõ trong thời bình. Tôi không rõ thống kê về tội phạm ở VN so với các nước khác ra sao (vì VN không công bố tỉ lệ này), nhưng vài số liệu gần đây cho thấy tình hình tội phạm càng ngày càng gia tăng. Trong thời gian 1992-1994, mỗi năm trung bình có 26344 vụ án hình sự được đưa ra xét xử ở toà; đến năm 2006-2008 thì con số này là 65761 vụ (4), một tỉ lệ tăng gần 2.5 lần!

Đặc biệt nghiêm trọng là tội phạm giết người. Mỗi năm số vụ tội phạm giết người là hơn 1000 vụ và đang có dấu hiệu gia tăng trong thời gian gần đây. Chưa nơi nào có những vụ giết người vô cớ như ở VN: chỉ một cái nhìn cũng có thể dẫn đến cái chết! Vẫn theo thống kê, trong các vụ án giết người, giết người do nguyên nhân xã hội chiếm 90%, phần còn lại là chiếm đoạt tài sản (10%).

Một trong những tội phạm đang kinh tởm nhất là buôn bán phụ nữ và trẻ em, và VN đứng khá cao trong loại tội phạm này. Số liệu thống kê từ năm 1998 đến 2006 cho thấy lực lượng chức năng đã phát hiện khoảng 5000 phụ nữ và trẻ em bị buôn bán!

(Xin xem tiếp phần dưới)

10:28:00, 27 thg 12, 2014 Reply

Chưa hết, tội phạm cưỡng hiếp phụ nữ ở Việt Nam cũng có hạng trên thế giới. Theo một thống kê gần đây, VN ở hạng thứ 9 về tỉ lệ tội phạm và nạn nhân bị cưỡng hiếp thấp (5). Singapore đứng đầu bảng về an toàn cho phụ nữ. Việt Nam là nước tìm kiếm “sex” trên Google nhiều nhất thế giới (6). Thử hỏi, chúng ta có thể tự hào với thứ hạng như thế?

Đó là chưa kể một loại buôn bán phụ nữ khác được quảng cáo ở các nước như Tàu, Đài Loan, Singapore và Đại Hàn. Chưa bao giờ người Việt Nam chịu nhục khi con gái VN được cho đứng trong lồng kiếng như là những món hàng để người ta qua lại ngắm nghía và trả giá! Thử hỏi, có người Việt Nam nào tự hào được khi đồng hương mình bị đem ra rao bán như thế. Xin đừng nói đó là những trường hợp cá biệt; đó là tín hiệu cho thấy một đất nước đang bị suy đồi về đạo đức xã hội.

Ở VN, bước ra đường là chấp nhận rủi ro tai nạn, thậm chí chết vì sự hỗn loạn của hệ thống giao thông. Thật vậy, tai nạn giao thông ở VN đã và đang trở thành nỗi kinh hoàng của không chỉ người dân địa phương mà còn ở du khách. Năm 2013 cả nước xảy ra 31,266 vụ tai nạn giao thông, làm chết 9805 người và bị thương 32,266 người (7). Con số này tăng hàng năm. Số tử vong vì tai nạn giao thông thậm chí còn cao hơn số tử vong trong thời chiến!

Phong cảnh thiên nhiên và môi trường xuống cấp trầm trọng

Một trong những yếu tố làm cho người Nhật tự hào và người Úc cảm thấy may mắn là đất nước của họ có môi trường sạch sẽ và cảnh quang thiên nhiên xinh đẹp. Còn Việt Nam, khách quan mà nói không có những cảnh quang thiên nhiên hùng vĩ như Mĩ hay Úc, không có một môi trường xanh tươi và vệ sinh như Nhật. Ngoài ra, điều kiện khí hậu nhiệt đới rất khắc nghiệt, làm cho con người dễ bị mệt và đển buổi trưa thì uể oải, và ảnh hưởng đến năng suất làm việc.

Việt Nam là một trong những nước có mật độ dân số cao nhất thế giới. Với sức ép của sự tăng trưởng dân số, môi sinh đang bị đe doạ nghiêm trọng. Nếu chỉ tính những con sông dài hơn 10 km, VN có gần 2400 con sống, và đó là một tài sản quốc gia, một nguồn tài nguyên rất lớn. Nhưng hiện nay, phần lớn những con sông đó đang chết. Hầu hết những con sông chảy qua thành thị đều bị ô nhiễm nặng nề. Còn những con sông nhỏ ở vùng quê đang trở thành những thùng rác khổng lồ. Tất cả gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khoẻ và sinh hoạt của người dân. Tình trạng ô nhiễm này đã tồn tại hơn 20 năm, thậm chí lâu hơn nữa, nhưng cho đến nay chính quyền vẫn chưa thấy có biện pháp gì để giải quyết.

Còn ở thành phố lớn (như Sài Gòn và Hà Nội) thì cũng chẳng có gì đáng tự hào. Môi trường sống và sinh hoạt ở thành phố có thể nói là rất xấu. Vi khuẩn, vi trùng, mầm móng bệnh tật gần như ở mọi ngóc ngách. Chỉ cần một trận mưa là thành phố bị ngập nước kinh hoàng. Kiến trúc nhà cửa thì lố nhố, trồi ra, thụt ào, chẳng ra cái thể thống gì. Những con hẻm ngóc ngách và ngoằn ngoèo, nhỏ xíu và dơ bẩn thấy phát ghê. Những con hẻm ở phố cổ Hà Nội phải nói là một nỗi ám ảnh kinh hoàng, giống như địa ngục trần gian. Hẻm ở Sài Gòn thì khá hơn Hà Nội một chút, nhờ thông thoáng hơn, nhưng vẫn thể hiện cái nét hỗn độn, vô trật tự của cái gọi là “thành phố”. Đường xá thì xe gắn máy và xe bốn bánh chạy loạn xa như chẳng có luật lệ gì, cực kì nguy hiểm cho người đi bộ. Còn đường dành cho người đi bộ thì bị chiếm dụng hết. Chẳng có thành phố nào, mới hay cũ, ở VN có thể nói là đáng tự hào cả.

Việt Nam cũng không có những đền đài lịch sử hoành tráng hay tinh tế như China, Ấn Độ, Nhật Bản, Kampuchea. Nhiều đền đài, chùa chiềng, bia miếu ở ngoài Bắc đã bị tiêu huỷ trong thời “Cải cách ruộng đất”, và sau này là chiến tranh. Ngay cả những đền đài còn “sống sót” cũng không được trùng tu và bảo trì nên càng ngày càng xuống cấp thê thảm. Người Kampuchea qua bao năm chiến tranh vẫn còn đền Angkor Thom, Angkor Wat để lấy đó làm niềm tự hào. Nhưng Việt Nam nói chung không có những công trình kiến trúc tinh tế và càng không có công trình hoành tráng để người dân có thể lấy đó làm tự hào.

(Xin xem tiếp phần dưới)

10:29:00, 27 thg 12, 2014 Reply

Bủn xỉn với cộng đồng thế quốc tế

Một nhóm nghiên cứu ở Âu châu gần đây công bố bảng xếp hạng gọi là “Good Country Index” (GCI) đã cho thấy VN đội sổ trong số các nước tử tế trên thế giới. Bảng xếp hạng này cho thấy VN đứng hạng 103 (trong số 124 nước) về đóng góp cho hoà bình và an ninh thế giới. Còn về đóng góp vào các quĩ từ thiện và cung cấp nơi nương tựa cho người tị nạn thì VN đứng hạng 123, tức áp chót! VN không tham gia kí vào các công ước của Liên Hiệp Quốc; tuy nhiên kiểm soát được sự tăng trưởng của dân số. Tính chung, thứ hạng về tử tế của Việt Nam trên thế giới đứng hạng áp chót (124/125). Điều đáng nói hay cũng có thể xem là nhục là thứ hạng tử tế của VN chỉ đứng chung bảng với mấy nước “đầu trâu mặt ngựa” như Lybia, Iraq, Zimbabwe, Yemen (8). Làm sao người Việt Nam có thể tự hào khi đứng chung với những nước đó?

Sự bủn xỉn của VN thể hiện rõ nhất qua đóng góp vào quĩ dành cho nạn nhân sóng thần ở Nhật vào năm 2011. Trong đợt đó, Chính phủ VN đóng góp 200,000 USD. Chỉ hai trăm ngàn USD! Chúng ta có thể lí giải rằng VN còn nghèo nên đóng góp như thế là hợp lí. Nhưng lí giải đó có lẽ không thuyết phục. Thái Lan đã giúp nạn nhân sóng thần Nhật 65 triệu USD và 15 ngàn tấn gạo (9). So với tỉ trọng GDP, đóng góp của Thái Lan hơn VN 100 lần. Chúng ta có thể nào tự hào với mức độ đóng góp chỉ có thể mô tả bằng hai chữ “bủn xỉn” đó?

Nói tóm lại, đánh giá trên 6 tiêu chí (truyền thống và văn hoá, kinh tế, khoa học-giáo dục, xã hội, phong cảnh thiên nhiên, và sống tử tế với cộng đồng thế giới), VN đều không có gì để lấy làm tự hào. Truyền thống không có gì nổi bậc, văn hoá không có nét gì nổi trội và đáng chú ý, kinh tế thất bại và người dân sống trong nghèo nàn và lạc hậu, không có thành tích gì đáng kể trong khoa học và công nghệ, xã hội bất an, môi trường bị xuống cấp trầm trọng, và cư xử không đẹp với cộng đồng quốc tế.

Ngược lại, VN đã và đang là một gánh nặng cho thế giới. Sau 1975, hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi và các nước phương Tây đã cung cấp nơi định cư (nhưng VN thì chẳng nhận người tị nạn từ Duy Ngô Nhĩ). VN cũng là nước chuyên xin xỏ: suốt năm này sang năm khác, quan chức VN ngửa tay xin viện trợ từ rất nhiều nước trên thế giới. Xin nhiều đến nỗi có quan chức nước ngoài phàn nàn nói “Sao chúng mày nói là chúng mày rất thông minh và cần cù mà cứ đi xin hoài vậy. Dân xứ tao phải làm lụng vất vã mới có tiền cho chúng mày”. Thật là nhục. Xin người ta thì nhiều mà khi người ta gặp nạn thì VN chẳng đóng góp bao nhiêu.

Nếu không xin thì cũng đi vay. VN bây giờ là một con nợ quốc tế. Nợ ngân hàng thế giới, nợ ngân hàng ADP, nợ đủ thứ ngân hàng và nợ đủ các nước. Chính phủ thì nói nợ công của VN là 54% (10), nhưng các chuyên gia độc lập thì nói con số cao hơn nhiều và ở mức báo động đỏ (tức là sắp vỡ nợ?) (11). Con số có lẽ quá lớn để cảm nhận, các nhà kinh tế học ước tính dùm cho chúng ta: mỗi một đứa trẻ mới ra đời ở VN hiện nay phải gánh một món nợ công 1000 USD. Có người biện minh rằng nợ như thế vẫn kém Mĩ, nước được xem là mắc nợ nhiều. Nhưng xin thưa rằng người giàu sản xuất ra máy bay (như Mĩ) mắc nợ rất khác với người nghèo không làm nổi cây kim và con ốc (như VN) mắc nợ.

Đã ăn xin và đi vay mà lại còn tham nhũng và hối lộ. Tham nhũng đã đến mức độ mà những người đứng đầu đảng và Nhà nước xem là “quốc nạn”, là đe doạ đến sự tồn vong của chế độ. Tham nhũng hiện diện ở mọi cấp trong chính quyền. Hầu như đụng đến các cơ quan công quyền, không hối lộ là không làm được việc. Ngay cả quan chức cao cấp (bộ trưởng, thứ trưởng) khi cần làm việc nhà vẫn phải hối lộ. Bổ nhiệm vào các vị trí trong trường học, bệnh viện, cơ quan Nhà nước, v.v. tất cả đều phải hối lộ, phải “chạy”. Nói trắng ra là mua chức quyền. Hối lộ trở thành một văn hoá sống và làm việc ở VN. Tham nhũng đã trở thành một nguồn sống của quan chức và những kẻ có quyền. Không ngạc nhiên khi VN bị Tổ chức Minh bạch Quốc tế xếp hạng tham nhũng hàng 116 trên 177 nước trên thế giới (12).

(Xin xem tiếp phần dưới)

10:30:00, 27 thg 12, 2014 Reply

Còn trong quan hệ quốc tế thì nhiều quan chức nước ngoài nhận xét rằng các quan chức VN nói một đường làm một nẻo và có tính lươn lẹo. Điển hình gần đây nhất là vụ đặc phái viên Liên hiệp quốc về tôn giáo đã nói thẳng VN thiếu thành thật.

Do đó, không ngạc nhiên khi người VN cầm hộ chiếu VN ra nước ngoài không được chào đón thân thiện như người Nhật, Singapore, Hàn, Thái, Mã Lai, v.v. Một bản tin mới đây cho biết VN đứng hạng 81 về hộ chiếu được chấp nhận trên thế giới, tức miễn visa (13), và thứ hạng này còn thấp hơn cả Lào (80) và Campuchea (79). Tất cả những yếu tố đó cho thấy VN đang ở thế bất lợi trên trường quốc tế và không được cộng đồng quốc tế kính trọng.

Nhìn chung, Việt Nam như là một ông già nông dân nghèo khó nhưng thích trang hoàng bề ngoài, đầy sỉ diện nên thích làm anh hùng rơm, thiếu tính sáng tạo và tinh xảo nhưng lại hay khoa trương, và cư xử bủn xỉn hay quen nói láo với hàng xóm. Nếu phải tự hào là người Việt thì có lẽ đó là chuyện của tương lai.

Tác giả: Nguyễn Văn Tuấn (Úc)

22:37:00, 29 thg 1, 2015 Reply

Bác từng nói: Việt Nam sẵn sàng là bạn với tất cả các quốc gia trên thế giới. Có nghĩa Việt Nam luôn coi trong các quốc gia và đặt mối quan hệ ngoại giáo với tất cả quốc gia trên tinh thần tôn trọng lợi ích các quốc gia.

09:43:00, 20 thg 3, 2015 Reply

Con đường mà Người đã đi. Sách lực và bản chất dung dị, đạo mạo, tự nhiên của người sẽ luôn là tài sản quý báu cho dân tộc Việt Nam ta và cả các thế hệ mai sau. Nói về Chủ tịch Hồ Chí minh và những gì Người đã làm cho dân tôc. Không ai là không khỏi nghẹn ngào nước mắt trào dâng.

15:18:00, 17 thg 4, 2015 Reply

Tư tưởng Hồ Chí Minh về đối ngoại đã phát huy hiệu quả to lớn trong công cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc, và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam.

15:20:00, 17 thg 4, 2015 Reply

Hồ Chí Minh quan niệm đối ngoại là một mặt trận, cần mở rộng và tranh thủ mọi lực lượng, hình thức đấu tranh nhằm đạt hiệu quả cao nhất về đối ngoại “muốn làm cách mạng thắng lợi thì phải thực hiện thêm bầu bạn, bớt kẻ thù”

15:21:00, 17 thg 4, 2015 Reply

Nghệ thuật đối ngoại Hồ Chí Minh được đúc kết bởi trí tuệ có tính lý luận sâu sắc, kết hợp kinh nghiệm phong phú với tư duy sáng tạo trên nền tảng của truyền thống dân tộc phương Đông và khoa học Mác - Lênin. Với bản lĩnh tự tin, Người ứng xử linh hoạt, khôn khéo trong đối ngoại.

15:22:00, 17 thg 4, 2015 Reply

Chủ tịch Hồ Chí Minh rất chú trọng tăng cường quan hệ hữu nghị, hợp tác với các nước láng giềng, xử lý đúng đắn quan hệ với các nước lớn, phấn đấu mở rộng quan hệ quốc tế của Việt Nam theo hướng đa dạng hóa: “Nước Việt Nam sẵn sàng làm bạn với tất cả mọi nước dân chủ và không gây thù oán với một ai”

15:24:00, 17 thg 4, 2015 Reply

Tư tưởng và phong cách đó của Hồ Chí Minh là di sản quý báu cho việc định hướng đường lối đối ngoại và xây dựng phong cách đối ngoại trong thời kỳ đổi mới, hội nhập phát triển đất nước, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

10:03:00, 3 thg 5, 2015 Reply

Nhờ có sự tài tình trong sách lược ngoại giao mà trong thời kì kháng chiến cứu nước chúng ta đã được sự ủng hộ của rất nhiều nước bạn bè trên thế giới, mà hơn thế nữa cả những nước thù địch cũng có cái nhìn tôn trọng với ta. Ngày nay trong thời buổi hội nhập những bài học về ngoại giao vẫn mãi còn đó giá trị của mình.

17:22:00, 6 thg 5, 2015 Reply

Trí tuệ, tài năng và tấm lòng của Bác không chỉ được người dân Việt Nam sùng bái,công nhận mà còn cả nhân dân tiến bộ trên thế giới công nhận. Ánh hào quang của Bác đủ sức để che mờ những mây đen vần vũ bởi luận điệu xuyên tạc, những quanh co dối trá điêu ngôn của bọn chống phá Đảng Cộng sản điên cuồng

10:33:00, 7 thg 5, 2015 Reply

Chủ trương tranh thủ sự ủng hộ không của chỉ nhân dân trong nước, mà còn cả của nhân dân trên thế giới của Bác và chính phủ ta thời kỳ chiến tranh cũng đã được Đảng và Nhà nước ta áp dụng, rõ nhất là trong vụ Trung Quốc đưa giàn khoan vào đe dọa đóng chiếm quần đảo trường sa của chúng ta

Đăng nhận xét

» Comment mang tính xây dựng và đóng góp.
» Không sử dụng các từ ngữ kích động, tuyên truyền, gây thù hằn, phân biệt vùng miền, tôn giáo, giới tính...gây tổn hại đến khối Đại đoàn kết dân tộc
» Không sử dụng các từ ngữ , hình ảnh xuyên tạc, bôi xấu Đất nước, chế độ, Quốc huy , Quốc kỳ, Quốc ca... của nhà nước CHXHCN Việt Nam.
» Không sử dụng các từ ngữ , hình ảnh xuyên tạc, bôi xấu Đảng, Nhà nước, Lãnh tụ, lãnh đạo.
» Không sử dụng các tên người dùng vi phạm các điều trên và tên người dùng mặc danh.
» Từ ngày 11/05/2013, blog chính thức xóa toàn bộ các comment nặc danh.
Thân ái !