05/01/2016

CÂU CHUYỆN ĐẦU NĂM "TRANG TRẠI ÔNG JONES - NÔ LỆ TRONG DÂN CHỦ"

Written By Lý Công on 05/01/2016 | 01:11

[Nguồn: Dịch giả: KuBúa @ cafekubua.com]

Jones sở hữu một trang trại bông gòn và rất nhiều nô lệ. Một ngày nọ ông ta nói chuyện với một chủ trang trại kế bên trang trại ông ta và ông Jones than thở về tình hình hiện tại rất khó khăn. Ông ta bắt buộc những người nô lệ phải làm việc nhiều hơn và có vấn đề với vài người không chịu nghe lời hoặc tìm cách bỏ trốn. Chủ trang trại kia nói ông ta biết một người có thể giúp ông Jones.

Ngày Thứ Nhất – Nô lệ và dân chủ

Một ngày nọ ông Jones gọi tất cả những người nô lệ lại để một người tên là ông Smith có thể nói chuyện với họ. Trước khi nói chuyện ông Smith nói nhỏ với ông Jones rằng:
“Dù tôi nói gì đi nữa cũng đừng lên tiếng hoặc phản đối, tôi hứa với ông rằng sẽ không còn vấn đề gì với những người nô lệ nữa.”
Nô lệ trong dân chủ
“Tôi tên là ông Smith”, ông ta nói với các người nô lệ.
“Và hôm nay có thể sẽ là một trong những ngày hạnh phúc nhất của mọi người. Kể từ ngày hôm nay, mọi người sẽ không còn là nô lệ nữa, mà sẽ là những người tự do.”
Ông Jones vô cùng kinh ngạc, ông ta bắt đầu bước lên phía trước nhưng ông Smith đã ra dấu hiệu cho ông ta im lặng. Ông ta chỉ làm vậy vì chủ trang trại kia đã có rất nhiều lời khen về kỹ năng của ông Smith.
“Mọi người không còn là tài sản của ông Jones nữa”. Ông Smith nói tiếp.
“Mọi người đã tự do. Mọi người không phải làm việc để phục vụ ông Jones nữa.”
”Bây giờ mọi người sẽ làm việc cho chính bản thân.”
Bây giờ các nô lệ đang xì xào và nhìn nhau. Rất nhiều người mỉm cười và cũng rất nhiều người phân vân.
“Thậm chí, mọi người có thể rời khỏi trang trại bất cứ lúc nào”, Ông Smith nói.
“Tuy nhiên, vì chúng ta được bao phủ bởi các trang trại khác, nếu ai đó ra đi các chủ trang trại khác sẽ cho rằng người đó là nô lệ của trang trại đó khi ai đó bước vào đất của ông ta. Nên tôi kêu gọi mọi người đừng chấp nhận rủi ro cho sự tự do của mình bằng cách làm một việc ngu si.”
”Thay vì bỏ chạy, tôi kêu gọi mọi người nên ở lại đây, không phải là nô lệ nữa mà là những người làm tự nguyện và là những người đồng sở hữu trang trại. Đúng, bây giờ trang trại này là của mọi người.”
Ông Jones cắn lưỡi để giữ mình lại.
“Bây giờ chúng ta nên để Ông Jones quản lý.” Ông Smith nói.
“Vì ông ta là người duy nhất ở đây có kinh nghiệm điều hành một trang trại. Đó là một việc rất khó để làm. Nhưng ông ta sẽ không còn là chủ của mọi người nữa, chỉ là một người làm khác trên trang trại này thôi. Thậm chí ông ta sẽ dùng kỹ năng tổ chức và quản lý để phục vụ mọi người. Ông ta sẽ chịu đựng chung với mọi người, thay vì trước đây. Và chúng ta cần nhau để làm việc. Nếu tất cả chúng ta hợp tác làm việc với nhau chúng ta có thể hưởng lợi chung với nhau.”
”Để kỷ niệm sự kiện vui vẻ này, tôi xin ra mắt mọi người một biểu tượng mới của sự đoàn kết và hợp tác. Lá cờ này sẽ làm biểu tượng của một trang trại Jones tự do.”
Ông ta đưa lên một lá cờ mới nhưng những người đang lắng nghe vẫn còn quá ngạc nhiên để phản ứng.
“Và đây sẽ là khẩu hiệu.” Ông Smith thông báo.
”’Chúng ta làm việc với tư cách là những người tự do vì lợi ích chung, tuyên thề trung thành với Trang Trại Jones, nơi tượng trưng cho Thịnh Vượng, Tự Do và Công Lý có tất cả.”
“Để ăn mừng mọi người có thể nghỉ ngơi ngày hôm nay để tận hưởng sự tự do mới. Hãy làm bất cứ điều gì mình muốn và trở lại đây vào sáng ngày mai, để chúng ta bắt đầu làm việc trên trang trại vĩ đại và cao thượng này với tư cách là những người tự do.”
Ông Smith nói chuyện nghiêm túc. Những cựu nô lệ vỗ tay và ăn mừng.

Ngày Thứ 2 – Dân chủ là tự do?

“Chúng ta đều muốn trang trại này hoạt động hiệu quả.” Ông Smith nói khi cuộc họp kế tiếp bắt đầu.
“Để chúng ta cùng nhau hưởng lợi. Chúng ta ai cũng biết rằng phải tốn rất nhiều công sức để trang trại bông gòn này làm việc hiệu quả, mọi người được tự do không đồng nghĩa với việc ngưng làm việc.”
”Bây giờ mọi người đang làm việc cho chính bản thân mình, tôi hy vọng mọi người sẽ làm việc chăm chỉ hơn trước. Thậm chí, bây giờ với niềm tự hào khi biết rằng mọi người đang làm việc cho chính bản thân mình. Đương nhiên vẫn phải có kỷ luật, nếu ai cũng làm bất cứ điều gì mình muốn thì trang trại này sẽ không làm được gì nữa. Cuộc thử nghiệm này sẽ thất bại và bị hủy.”
”Mọi người nên mang ơn ông Jones vì ông ta đã đồng ý ở lại đây để dùng chất xám và kỹ năng của mình để giúp trang trại này. Và tôi hy vọng mọi người sẽ tự giác vì trang trại này. Vài thành niên trong đội ngũ đã được chọn để giám sát các quá trình khác nhau trong việc sản xuất của trang trại. Để bảo đảm rằng ai cũng làm việc đã giao, để đảm bảo kỷ luật được tuân thủ, và vân vân. Còn tất cả người còn lại có thể đi ra đồng để bắt đầu ngày làm việc đầu tiên với tư cách là người tự do.”

Ngày Thứ Ba – Ngộ nhận về dân chủ

Sáng hôm sau ông Smith có nét mặt giận dữ khi cuộc họp hàng ngày bắt đầu.
“Tôi có một việc không vui để làm trong ngày hôm nay.” Ông ta nói.
“Hôm qua Charles đã bị bắt khi anh ta cố tình giấu vài phần bông gòn đã thu hoạch. Dự đoán rằng anh ta sẽ bán để kiếm tiền cho riêng mình. Hành động này là sai kỷ luật. Đây là ăn cắp. Vì thế, Charles phải bị trừng phạt.”
Hai người đàn ông trói Charles vào cây cột.
“Tôi không vui chút nào khi làm việc này.” Ông Smith nói tiếp.
“Nhưng mọi người phải hiểu là nếu chúng ta không giữ gìn kỷ luật, nếu chúng ta không có luật lệ để cùng nhau chấp hành, trang trại này sẽ thất bại, và chúng ta sẽ chịu thiệt hại.”
Dây roi đánh vào lưng của Charles.
“Nếu chúng ta chung sức vì lợi ích chung, tất cả chúng ta sẽ thịnh vượng. Tự do không đồng nghĩa với ích kỷ và tham lam. Chúng ta phải làm việc chúng ta đã được giao và tôn trọng kỷ luật, và chúng ta sẽ được hưởng lợi. Thành viên nào cũng sẽ có phần trong lợi nhuận.”
Một thanh niên tên Samuel bước lên nói.
“Nhưng nếu ông và ông Jones ra luật và dùng roi đánh chúng tôi nếu chúng tôi không làm theo thì nó có khác gì trước đây không?”
“Sao anh có thể nói vậy được?” Ông Smith hỏi.
“Tôi vô cùng ngạc nhiên. Trước đây anh là một nô lệ, bây giờ anh là một người tự do. Mọi thứ vẫn phải được quản lý bởi những người có trình độ để làm. Anh có biết quản lý một trang trại không, Samuel?”
“Không.” Anh ta trả lời.
“Nhưng nếu chúng ta được tự do thì tại sao chúng ta không có tiếng nói trong việc quyết định kỷ luật và trong việc hoạt động của trang trại?”
“Tôi rất bất ngờ với sự vô ơn của anh.” Ông Smith trả lời.
“Không một ai ở đây có thể quản lý một trang trại. Nên mọi người không ai có tư cách đưa ra quyết định về những hoạt động ở đây cả.”
”Mọi người hình như không biết ơn những thứ ông Jones đã làm cho mọi người. Từ việc bảo vệ mọi người từ những mối đe dọa bên ngoài. Mọi người không biết gì về những người có thể đến đây để bắt giữ và nô lệ hóa mọi người nếu không vì sự bảo vệ của ông Jones.”
”Đến việc đảm bảo mọi người có đồ ăn và dụng cụ để xây nhà, hoặc việc được chăm sóc khi bệnh hoan, và vân vân. Sẽ không có một trang trại, không có bông gòn để nhặt, không có đất để trồng và thu hoạch nếu không vì ông Jones. Mọi người phải nên mang ơn ông ta vì ông ta đã cho mọi người những thứ mọi người đang có. Cuộc sống của mọi người sẽ tệ hơn nếu không vì ông ta.”
”Bây giờ vầy, với tư cách là những người bình đẳng và tự do trong sinh hoạt, từ ngày hôm nay trong mỗi cuộc họp bất cứ người nào cũng có hai phút để hỏi hoặc ý kiến hoặc khiếu nại.”
Với việc đó, mọi người đều hài lòng và đi ra đồng để nhặt bông gòn.
“Tôi có một thông báo lớn.” Ông Smith nói khi cuộc họp bắt đầu.
“Anh họ của ông Jones không chỉ đến để viếng thăm trang trại chúng ta đâu. Từ ngày hôm nay mọi người sẽ được chọn ai sẽ quản lý trang trại này.”
”Dĩ nhiên việc này không thể đảm nhiệm bởi bất cứ ai, nhưng cứ ba tháng chúng ta sẽ có một cuộc họp. Mọi người sẽ chọn ai sẽ quản lý trang trại, ông Jones sẽ làm, hoặc anh họ của ông ta, ông Johnson.”
”Điều đó nghĩa là chính mọi người sẽ điều hành vì mọi người là người quyết định ai sẽ làm người quản lý thay cho mọi người. Nếu mọi người không thích cách quản lý, bây giờ mọi người có quyền thay đổi nó.”
Ngạc nhiên và hài lòng, các công nhân ra đồng để nhặt bông gòn.
Ngày đã trôi qua. Rồi tới tháng. Rồi một năm đã trôi qua….
……và trang trại vẫn hoạt động như trước đây. Đôi lúc ông Jones quản lý, đôi lúc Ông Johnson quản lý. Nhưng công việc hàng ngày vẫn như vậy. Công nhân làm việc cực nhọc mỗi ngày và chẳng dư giả gì. Mỗi ngày cuộc họp bắt đầu với việc đọc lại khẩu hiệu của trang trại Jones.
“Chúng ta làm việc với tư cách là những người tự do vì lợi ích chung, tuyên thề trung thành với Trang Trại Jones, nơi tượng trưng cho Thịnh Vượng, Tự Do và Công Lý có tất cả.”
“Anh Samuel xin phép nói vài lời sáng ngày hôm nay và mặc cho chúng ta nghĩ gì về những ý tưởng của anh ta, ở đây ai cũng tự do cả. Điều đó nghĩa là Samuel có hai phút để nói. Mời anh.”
Samuel bước lên trên, với vẻ mặt lo sợ.
“Tôi rất phấn khởi khi chúng ta thay đổi.” Anh ta bắt đầu nhìn ông Smith và Jones một cách e ngại.
“Nhưng mọi người không thấy điều gì đã xảy ra sao? Không có gì thay đổi cả.”
Mọi người to nhỏ có vẻ không đồng ý.
“Họ vẫn cho chúng ta biết chúng ta nên làm gì và dùng roi đánh chúng ta nếu chúng ta không làm. Họ vẫn là người làm ra luật lệ và trừng phạt chúng ta nếu chúng ta không tuân thủ. Họ cho chúng ta ý kiến và khiếu nại về mọi thứ nhưng họ không thay đổi điều gì cả.”
”Họ cho phép chúng ta chọn giữa ông Jones và ông Johnson. Nhưng sự khác biệt là gì? Hoàn cảnh vẫn như vậy. Chúng ta làm hết mọi chuyện và họ lấy bao nhiêu cũng được và quyết định cho phép chúng giữ được bao nhiêu phần lời?”
”Họ sống trong giàu sang từ những bông gòn chúng ta nhặt. Chúng ta làm tất cả và phải tự xây chòi riêng, trồng đồ ăn riêng và tự chăm sóc bản bản thân. Họ chỉ chừa chúng ta vừa đủ để chúng ta không chống đối hoặc bỏ chạy.”
”Đây không phải là tự do, chúng ta vẫn là nô lệ. Họ chỉ thay đổi lời nói nhưng không có gì thay đổi cả.”
”Họ nói rằng chúng ta là những người tự do và bình đẳng nhưng không phải vậy. Họ ra lệnh và chúng ta tuân theo. Đó không phải là tự do, đó không phải là công bằng. Họ nói rằng chúng ta có thể ra đi bất cứ lúc nào nhưng điều đó vẫn nghĩa là chúng ta có quyền để trở thành một nô lệ của người khác.”
”Tại sao chúng ta lại đồng ý với luật lệ này. Chúng ta đâu có đồng ý với việc này?”
”Họ thành lập ra hệ thống, và ép chúng ta làm theo, họ kiểm soát và ăn bớt từ chúng ta và gọi đó là tự do. Họ đã lừa mọi người vào việc suy nghĩ rằng quyền để chọn người chủ nô lệ đồng nghĩa với tự do. Nhưng điều đó không đúng. Hãy mở mắt ra đi.”
”Nếu chúng ta giữ những gì chúng ta làm ra, họ kêu đó là ăn cắp. Nhưng khi họ lấy những gì chúng ta làm ra, họ gọi đó là chia sẻ và phân chia công bằng. Mọi người không thấy sao, đây chỉ là………………..……..”
“Thời gian của anh đã hết rồi Samuel.” Ông Smith nói một cách nhỏ nhẹ.
Ông ta ra dấu hiệu cho người làm cầm tay Samuel và dẫn anh ta tới cột trừng phạt.
“Xin lỗi Samuel, nhưng anh đã làm sai luật.”
”Có luật không có phép anh khuyến khích người khác không làm việc và khuyến khích người khác phá luật lệ. Anh chỉ làm tổn thương mọi người với sự khiếu nại và sự bất đồng của anh.”
Dây coi đánh vào anh Samuel và anh ta rên rỉ.
“Nếu không có điều lệ, không có trật tự, tất cả sẽ bị mất. Nếu không luật, sẽ có sự hỗn loạn. Chúng ta không thể sống như những con thú, làm việc tùy tiện. Chúng ta phải tuân theo kế họach, mọi người phải làm nhiệm vụ vì lợi ích chung. Những ai không làm theo sẽ bị trừng phạt.”
Dây roi dánh vào người anh Samuel và máu đã chảy ra từ người anh ta.
”Samuel, chính anh mới là người ăn cắp từ mọi người. Khi anh không làm việc đã giao, anh bắt người khác phải làm nhiều hơn. Khi anh không tuân theo điều lệ, chính anh mới là người đe dọa tương lai của những người khác ở đây.”
Anh là một người ăn cướp, là một người tội phạm, anh là người đang muốn hủy những thứ đang bảo vệ và làm giàu chúng ta.”
Mỗi lần đánh, dây roi kêu lớn hơn trong lúc mọi người vỗ tay một lúc lớn hơn. Vài người la hét, chửi anh Samuel hư hỏng và ích kỷ.
“Anh khiếu nại về mọi thứ, nói chuyện như chính anh là người bị đày, nhưng chính anh mới là người làm hư hỏng mọi thứ ở đây. Anh là người đang kìm nén sự phát triển của chúng ta. Chính sự tham lam, sự nông cuồng của anh đang làm tổn thương chúng ta.”
“Họ sống đúng luật.” Ông Smith nói. Chỉ về phía những người khác.
“Điều gì làm anh nghĩ rằng anh không cần phải làm tương tự? Anh nghĩ anh hơn luật sao?”
Có tiếng hét đồng ý khi dây roi đánh vào người anh Samuel nữa.
“Chúng ta phải giữ trật tự.” Ông Smith nói.
“Để trang trại này hoạt động tốt, để chúng ta hạnh phúc và thịnh vượng. Để có một xã hội chúng ta muốn thì phải có luật lệ. Chúng ta phải đóng góp một cách công bằng cho việc này, và chúng ta không thể chấp nhập những thái độ nào hạ thấp những điều kỳ diệu chúng ta đã và đang xây dựng với tư cách là người tự do.”

Ông Jones mỉm cười khi ông ta vỗ vai ông Smith. Mọi người cổ vũ lớn tới độ không một ai trong họ đã để ý rằng……………………………..……. Samuel đã chết.

Lời kết

Những điều bạn được dạy về chính phủ và chính trị có lý cũng như những gì ông Smith và Jones đã dạy những người nô lệ. Nếu bạn chuẩn bị để nhìn xuyên qua cái màn của văn chương và tuyên truyền để thấy được sự thật, hãy đọc cuốn ‘The Most Dangerous Superstition‘. Nó sẽ thay đổi cái nhìn của bạn về thế giới.


14 Nhận xét

17:15:00, 5 thg 1, 2016 Reply

Mỗi người có một nhãn quan khác nhau, nên cách nhìn nhận về thế giới chắc chắn sẽ khác nhau. Chính vì vậy mà để đánh giá một vấn đề, nhất là vấn đề Chính trị, thì cần phải có sự tham khảo từ nhiều người, để đạt được sự chính xác cao về sự thực khách quan đang diễn ra quanh ta.

18:38:00, 5 thg 1, 2016 Reply

Nói chung là tự do, dân chủ là một khái niệm mang tính tương đối thôi, không thể tuyệt đối được, nếu tuyệt đối thì có lẽ loài người sẽ quay lại thời nguyên thủy mất, lúc đó không còn có luât pháp, không còn gì ngăn cản con người nữa, ai thích làm gì thì làm. Bao nhiêu ngàn năm phát triển đến văn minh, nay lại trở lại thời kỳ đồ đá để được "tự do, dân chủ" sao?

21:35:00, 5 thg 1, 2016 Reply

câu chuyện này như đang kể chuyện về nước Mỹ và một số nước phương Tây khác khi mà người dân được chính phủ nước họ cho ngộ nhận về một nền dân chủ. bầu trái hay bầu phải thì người chủ sở hữu trang trại vẫn không thay đổi. họ vẫn phải còng lưng ra làm việc để làm giàu cho một số người trong khi luôn được nhắc nhở về tư cách người tự do

21:43:00, 5 thg 1, 2016 Reply

Dù Mỹ hay phương tây được cho là văn minh nhưng tự do dân chủ vẫn còn những tồn tại khó có thể giải quyết triệt để, vì vậy đây chỉ là phạm trù tương đối nên khách quan và dựa vào điều kiện văn hóa, chính trị mỗi nước. Tự do dân chủ luôn là cái cớ để những kẻ cực đoan lợi dụng chống đối chính quyền và các nước lớn can thiệp nội bộ vào các nước.

21:51:00, 5 thg 1, 2016 Reply

một hình thức nô lệ mới đánh lừa những người nô lệ. thậm chí với hình thức mới ông chủ còn làm giàu được hơn khi những người "tự do" với tư cách là những người chủ hăng say làm việc hơn.

23:03:00, 5 thg 1, 2016 Reply

Bản chất bóc lột thì mãi chỉ là bóc lột mà thôi. Thực ra nó chỉ khác nhau về cách thức, hình thức và càng ngày càng tinh vi mà thôi.Thứ "dân chủ mà chúng theo đuổi và cổ súy là thứ đáng khinh bỉ nhất. " Dân Chủ" tự do chẳng qua là bức màn cố tình dựng nên để lừa lọc nhau

08:15:00, 6 thg 1, 2016 Reply

Tự do dân chủ chẳng qua cũng chỉ là con bài chính trị mấy thằng tư bản sử dụng làm cái cớ can thiệp vào nội bộ các quốc gia khác. Nói chả đâu xa, ông Mỹ giàu có nhưng tự do dân chủ trên đất Mỹ còn chẳng được đảm bảo, thế nhưng Mỹ lúc nào cũng vác mặt đi đòi tự do, đòi nhân quyền cho cả thế giới!

16:33:00, 6 thg 1, 2016 Reply

Tôi thấy nước mình như thế là dân chủ, là tự do quá rồi. Đơn cử như: đi lại thoải mái, sự quản lý việc đi lại của người dân trước đây phải khai báo tạm trú, tạm vắng, nhưng giờ thì không còn như thế nữa, người dân có thể đi lại thoại mái.
Còn về dân chủ thì người dân đang được tham gia vào những quyết sách của nhà nước, tham gia giám sát, chất vấn cản bộ,... như chương trình "dân hỏi bộ trưởng trả lời", "tham gia góp ý dự thảo Hiến pháp",...

23:01:00, 6 thg 1, 2016 Reply

đúng là bọn giống giọng điêu bọn râm chủ thật, luôn nói tới một xã hội tự do, dân chủ nhưng nó chỉ là sự sáo rỗng, bên trong chẳng có gì, bản chât mà xã hội dân chủ mà chúng nói tới chính là xã hội tự bản nơi mà người lao động vẫn luôn bị bó lôt

20:55:00, 7 thg 1, 2016 Reply

Tự do cần được hiểu một cách đúng nghĩa, không phải tự do nghĩa là thích làm gì thì làm, không cần để tâm đến việc mình làm có ảnh hưởng xấu đến người khác hay không, tự do phải trong khuôn khổ, không gây phương hại đến lợi ích của người khác. Dân chủ cũng vậy, dân chủ nghĩa là nhân dân làm chủ. Nhân dân ở đây không phải 1 cá thể riêng lẻ, mà là quảng đại quần chúng, toàn thể nhân dân trong một đơn vị (xã, phường, huyện, tỉnh, thành, quốc gia).

15:05:00, 8 thg 1, 2016 Reply

Những người nô lệ đã bị lừa gạt bằng lợi lẽ ngon ngọn, bằng sự chuyển đổi nhận thức, khiến cách nhìn sự việc của họ khác đi, hướng họ theo cách mà ông chủ muốn họ nhìn, cho họ cái quyền lợi ảo để họ mù quáng làm theo mà không hề nhận thấy rằng mình về bản chất vẫn là nô lệ không hơn không kém.

02:56:00, 1 thg 2, 2016 Reply

Câu chuyện đã cho chúng ta hiểu rõ hơn về tự do theo kiểu Mỹ và phương Tây. Người dân ở đây đang bị ngộ nhận rằng mình đang được tự do, được quyền định đoạt cuộc sống của mình. Nhưng thực tế, họ cũng chỉ đang như những người nô lệ kia, tự do chỉ là một thứ ảo tưởng, huyễn hoặc mình thôi.

03:02:00, 1 thg 2, 2016 Reply

Tự do đắc sệt kiểu Mỹ đây. Đã là nô lệ mà còn đòi tự do ư. Có khác gì người dân Mỹ cứ nghĩ mình được tự do, vậy mà ngay chuyện riêng tư nhất là những cuộc trò chyện qua điện thoại thôi cũng bị kiểm soát nghe lén. Chắc chỉ có nước Mỹ mới có kiểu tự do này thôi.

03:08:00, 1 thg 2, 2016 Reply

Câu chuyện này cũng không khác mấy câu chuyện kiểm soát súng đạn ở Mỹ. Người dân cứ nghĩ minh được tự do sử dụng súng đạn, cứ nghĩ đó là quyền tự do, là quyền bảo vệ tài sản. Nhưng thực tế lại bị "vòng kim cô" từ những đồng đôla do ngành súng đạn đem lại kiềm tỏa. Cái vòng ấy đang ngày càng bị giới chủ Mỹ siết chặt lại, người dân có bao giờ hiểu được cái lẽ đơn giản ấy đâu.

Đăng nhận xét

» Comment mang tính xây dựng và đóng góp.
» Không sử dụng các từ ngữ kích động, tuyên truyền, gây thù hằn, phân biệt vùng miền, tôn giáo, giới tính...gây tổn hại đến khối Đại đoàn kết dân tộc
» Không sử dụng các từ ngữ , hình ảnh xuyên tạc, bôi xấu Đất nước, chế độ, Quốc huy , Quốc kỳ, Quốc ca... của nhà nước CHXHCN Việt Nam.
» Không sử dụng các từ ngữ , hình ảnh xuyên tạc, bôi xấu Đảng, Nhà nước, Lãnh tụ, lãnh đạo.
» Không sử dụng các tên người dùng vi phạm các điều trên và tên người dùng mặc danh.
» Từ ngày 11/05/2013, blog chính thức xóa toàn bộ các comment nặc danh.
Thân ái !